Ba lát cắt giàu đối chiếu giữa đời sống hiện đại và cảm thức đoàn viên truyền thống. “Giao diện sắc màu” nhìn Tết qua nhịp giao thông, luật lệ và nỗi bất an đô thị; “Bến xe khách cuối năm” lắng sâu cảm giác lạc nhịp giữa dòng hồi hương; “Về lại đoàn viên” khép lại bằng một mùa xuân nguyên sơ, nơi gia đình và ký ức trở thành điểm tựa. Thơ vận động từ lạnh sang ấm, từ chia cắt sang sum vầy, với giọng điềm tĩnh, tiết chế, giàu suy tưởng. 
Phan Duy (Phan Tấn Duy) trưởng thành từ sinh hoạt văn học Nam Bộ đương đại. Thơ anh dung hòa hai mạch suy tư xã hội tỉnh táo và trữ tình quê nhà bền bỉ.
Phan Duy đang công tác tại Nhà hát Cao Văn Lầu, tỉnh Cà Mau. Hội viên Hội Nhà văn Cần Thơ. Anh đã in 3 tập thơ: Có những khoảng trời gọi nhớ thương (2023), Qua ngang miền nhớ (2024), Cỏ từ chân đá (2025) và nhận nhiều giải thưởng: Giải Nhì thơ Tình hạ (2014); Giải Khuyến khích thơ 5 chữ Áo trắng (2017); Giải Ba cuộc thi thơ Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2 (2024): Giải Ba cuộc thi Thơ Tp. Cần Thơ (2025).
Phan Duy cho thấy một giọng viết chín chắn, lặng lẽ mà ám ảnh, luôn tìm cách nối con người hiện đại với giá trị căn cốt của đoàn viên và ký ức.
———
GIAO DIỆN SẮC MÀU
Người ta đổ dồn nhau vì màu đèn trên cột giao thông năm mới
những cơn gió cuối mùa phả vào mặt lạnh lùng kiểu đánh ghen
đến mức phải hầu tòa
những con số thụt lùi giải tán trên cao
sự đông nghịt đẩy lên cấp số nhân vì sợ gánh còng lưng mức phạt
giọt mồ hôi hoảng hốt tiền lương tại điểm dừng kiểu mới
Sự tập làm quen để từ chối một thói quen
đổ dồn nhau vì những màu đèn trên cột giao thông năm mới
những con số tổng hợp ban đầu
chiễm chệ và cao ngất ngưỡng
mặc kệ cái đông nghịt inh ỏi tại điểm dừng
Phía cột đèn giao thông cũng trêu ngưòi bằng giao diện mới
những con số thụt lùi giải thể
cuộc khủng hoảng đang hoang mang trước ba màu
mức tiền phạt bùng nổ cũng bằng giao diện mới
Ngó quanh
tất cả bơ vơ trên ranh giới điểm dừng
ranh giới không còn là vạch kẻ trên đường
mà là giao diện màu trên cột đèn năm mới.
BẾN XE KHÁCH CUỐI NĂM
Trong khi những tinh anh nắng mai đang bay về nhiều hướng
tôi lại một mình ngồi lặng ở bến xe
những hành trình đi ngược về xuôi
hình như đang vội vã
Những chuyến xe chạy qua miền lạnh
chở ấm về trong sum họp đoàn viên
tôi vẫn mình tôi ở một góc riêng
nghe mọi thứ vội như nụ cười người mẹ trẻ
và cũng vội trong nụ cười đứa bé
hai mẹ con có những kiểu về
và có những kiểu mừng xuân rất riêng
Tôi lại nghe xung quanh bàn tán chuyện cuối năm
chuyện cúng hăm ba
chuyện đưa ông bà
chuyện sửa sang trang hoàng nhà cửa
tháng Chạp vơi dần nên tất tả rôm ran
Bước lang thang vẫn chờ tôi trên từng đại lộ
chợt nghe mình
còn nợ những lần đi.
VỀ LẠI ĐOÀN VIÊN
Nếu em nghe rộn ràng hương gió mới
theo ban mai lơ lửng giọt sương mùa
mỗi góc phố con đường thay sắc áo
mỗi nét cười rất trẻ tuổi đôi mươi
Là trong lòng nôn nao ngày se lạnh
mai trên cành thức dậy nụ xuân mơ
là tiếng em thơ vui cười trước ngõ
bếp lửa quê ấm nhẹ tháng ngày về
Là bến phà con sóng nhỏ reo ca
lời nhung nhớ in hình hoa nước
có dáng mẹ mong chiều ba mươi tết
chiều sum vầy mắt mẹ cũng mùa xuân
Dẫu đến rồi đi chạm gót nhân gian
những trôi nhanh tháng ngày vô tận
giữa một vòng quay hữu hạn
có một mùa ta về lại đoàn viên.