05. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN HỮU PHÚ

Nguyễn Hữu Phú viết về mùa xuân ở những nơi đầu sóng ngọn gió: Trường Sa, biên giới, chốt gác xa đất liền. Thơ không cầu kỳ hình ảnh, chọn giọng điệu mộc mạc, chắc khỏe, đặt người lính vào trung tâm của không gian thiên nhiên khắc nghiệt. Giữa gió mặn, sương muối, rét buốt và đêm trực dài, mùa xuân hiện lên qua nỗi nhớ nhà, bức thư Tết, nồi bánh chưng trong ký ức. Chùm thơ là lời tri ân lặng lẽ dành cho những con người đang giữ bình yên cho Tổ quốc. 
Nguyễn Hữu Phú hiện đang sống và làm việc tại xã Vạn Thắng, tỉnh Khánh Hoà.
——

MÙA XUÂN NƠI ĐẦU SÓNG

Trường Sa những ngày giáp Tết
gió hun hút thổi ngược như tiếng trống trận
sương muối phủ trắng boong tàu
ca trực cuối năm
lạnh buốt vai người lính đảo
sóng dội vào đêm trắng xóa
mặn chát
mênh mông.
giữa trùng khơi
đêm sâu như đáy biển
biển không ngủ
người lính hải quân đứng gác
ôm chắc tay súng
căng mình theo từng vệt sóng.
tiếng chuông ca trực vang lên
xé toạc màn đêm gió lớn
bước chân hành quân trên đảo
lún vào cát lạnh
áo lính sẫm màu muối biển
gió quất rát mặt
bộ đàm truyền đi mệnh lệnh
ngắn gọn
dứt khoát
giữ yên từng hải trình
giữ yên một mùa xuân phía đất liền.
sau lớp áo đẫm sương
là nỗi nhớ nhà sâu thẳm
bức thư Tết Mẹ gửi còn nóng hổi
neo chặt trong lòng người lính trẻ
cháy lặng thầm giữa đại dương bao la.
Tết nơi Trường Sa
không có pháo hoa
chỉ có lấp lánh ánh sao đêm treo trên ngọn sóng
cùng tiếng hát mộc của đồng đội
trái tim hướng về Tổ quốc
lặng lẽ
giữ Trường Sa
bình yên.

ĐÓN XUÂN NƠI BIÊN GIỚI

giữa rừng biên giới
gió sắc lẹm thổi dài qua dãy núi
rét buốt
sương quấn chặt từng lối mòn
đêm lặng như nín thở.
trong cái lạnh tê buốt thấu xương
có bước chân không mỏi
lặng lẽ tuần tra
áo xanh thấm đẫm như ướt mưa
mồ hôi hòa cùng giá rét.
các anh đứng đó
giữa mênh mông núi rừng
súng khoác vai
mắt hướng về đường biên
nơi từng tấc đất
là chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
khi bản làng lên đèn
bếp lửa reo tí tách sôi xình xịch nồi bánh chưng
hương thơm phảng phất
trên chốt gác gió lùa bốn phía
các anh đón giao thừa
bằng một ca trực bình yên.
những bàn tay chai sạn
vẫn ân cần giúp dân qua suối
dẫn người lạc đường trong sương mù biên giới
ngăn tội phạm len lỏi mùa cuối năm
để Tết về trọn vẹn từng mái nhà.
sau lớp áo dạn dày gió sương kia
là nỗi nhớ quê nhà da diết
là ánh mắt mẹ già ngóng cửa
là lời hẹn chưa trọn với con thơ.
nhưng các anh gác lại chuyện riêng tư
những đêm thức trắng không ngủ
giữa rét buốt gió sương
giữ biên cương bình yên
cho đất nước đón xuân trọn vẹn.

XUÂN VỀ GIỮA TRÙNG KHƠI

khoảnh khắc giao thừa
sóng gió Trường Sa bỗng dịu hơn
như biết lòng người đang nhớ.
người lính đứng gác bên cột mốc chủ quyền
vai áo bạc màu muối biển
mắt hướng về đất liền xa thẳm
nơi có bếp lửa hồng
và nồi bánh chưng đang sôi trong ký ức.
nghe trong gió nồng nàn biển mặn
sâu thẳm quê nhà
theo từng con sóng nhỏ
vỗ vào tim người lính trẻ.
ở đây
Tết đến bằng cành phong ba trổ hoa trắng muốt
bằng đóa bàng vuông ngan ngát hương đêm
bằng chậu quất nhỏ được chuyển ra từ đất liền
chuyền tay chăm sóc
như nâng niu mùa xuân Tổ quốc.
đêm giao thừa
pháo hoa là những vì sao
rơi xuống biển thẳm sâu lấp lánh
tiếng sóng thay lời chúc
vỗ vào ghềnh đá bình yên.
N. H. P