Thơ của Nguyễn Đức Hưng mang giọng điệu trầm lắng, giàu suy tư, đi thẳng vào những lát cắt đời sống của người chiến sĩ Công an và những người ở phía sau họ. Từ nỗi đau riêng tư của người vợ trẻ góa chồng, những đối thoại âm thầm trong đêm tối nghiệp vụ, đến mặt trận an ninh không khói súng của thời đại số, thơ anh không cầu kỳ hình thức mà bền bỉ ở cảm xúc chân thực, nhân văn. Ở đó hiện lên khí phách, sự hy sinh lặng thầm và niềm tin kiên định vào lẽ phải, Tổ quốc và nhân dân.
Nguyễn Đức Hưng hiện công tác tại Trung tâm Y tế Kon Plông – Măng Đen (Quảng Ngãi), quê Nghi Xuân – Hà Tĩnh, là hội viên Hội VHNT tỉnh Kon Tum và Hội VH các Dân tộc thiểu số Việt Nam. Anh đã đạt nhiều giải thưởng văn học như: Giải B truyện ngắn Kon Tum 2020. Giải Khuyến khích tập thơ do Hội Liên hiệp VHNT Việt Nam tặng năm 2023. Giải Ba “Thơ hay 2023” báo Văn nghệ TP.HCM. Giải B văn xuôi tại cuộc thi sáng tác văn học nghệ thuật tỉnh Kon Tum – Quảng Ngãi 2025.
——-
CHUYỆN ĐÊM MUỘN
Đó là một chiều vàng choạch
nắng quái xiên xiên như cỏ đuôi chồn
em chính thức trở thành góa phụ
tuổi 30
một con
hồn nhiên
Đừng dạy em về nỗi buồn
em thừa mứa những buổi chiều đóng khung trên ô cửa
chất vấn nụ cười anh
em ngờ nghệch vô cùng
bộ quân phục cặp cầu vai lấp lánh
chỉ riêng em và con mỏng manh
Đừng nói với em về cô đơn
em đã từng run run trong cơn say nhè nhẹ
mân mê bờ môi nứt nẻ
Tự phong ấn lòng mình trước những vẩn vơ
đừng bắt em phủ phục tôn thờ
chẳng thể hóa thạch người đàn bà tuổi chênh vênh lấp lửng
nhưng…
Em sẽ dạy con chúng ta sống đúng
khí phách hiên ngang uy dũng như anh.
ĐỐI THOẠI ĐÊM
Lạnh như mắt núi
đêm lang thang trong bóng tối mịt mờ
bông mai bạc trên cầu vai áo
trắng như vệt trăng từ thuở ban sơ
Có bao lần âm thầm đối thoại với buổi chiều vụn vỡ
với côn trùng rả rích
với lặng im hoang hoải nghi ngờ
dấu chân đạp trên vành đai tĩnh lặng
mật ước găm vào đôi mắt tử sinh
Gió hú váng trời
sương giăng rát mặt
người vùi trong xác cỏ cô đơn
trộn một màu xanh khuôn mặt chập chờn
khi thật giả trắng đen nhảy múa
và hồ nghi sắc lẹm vết dao đâm
có những oan khiên chịu đựng âm thầm
và giằng xé một đời chưa giải mã
là mật vụ phản gián chiêu hồi hay sa ngã
chỉ còn bóng đêm đối thoại
im im…lẳng lặng cùng ta
Khi ban mai hé rạng phía trời xa
và ánh nắng trập trùng nơi góc trái
nơi trái tim đập cho lẽ phải
kiên định niềm tin đất nước an hòa.
NHẬT KÝ CỦA EM
Có vài nỗi buồn không đủ sức để gọi tên
đôi khi chênh vênh chẳng thể nào đo đếm
bữa cơm nhà vắng anh quen thuộc
em điềm nhiên với chuỗi thở dài
Anh bây giờ không chỉ của riêng ai?
người mẹ nghèo chờ đứa con ở bên kia biên giới
đếm thời gian bằng ánh mắt mỏi mòn
của người chồng với chí lớn lo toan
khát vọng đổi đời bằng blockchain tiền số
dây thòng lọng siết dần vào tròng cổ
nhiệm vụ cứ lớn lên tiền cứ thế mất dần
và nỗi buồn của cô gái đơn thân
mắc bẫy tổng tài ở ngoài kia đất nước…
Anh ngồi đó màn hình xanh quen thuộc
soi thủ đoạn tinh vi bằng click truy tìm
mã độc ẩn trong link dẫn dụ lòng tin
bởi deepfake bởi phishing giăng bẫy
dòng log trôi đều như dấu chân run rẩy
giọt mồ hôi rơi trên bàn phím lặng câm
môi mím chặt theo từng diễn biến âm thầm
không gian số em chưa từng hiểu hết
IP nhà anh đã từng quên – em biết
Bởi thế giới riêng anh là dữ liệu vô hình
em – vợ của người chiến sỹ an ninh
trên mặt trận đấu tranh không khói súng
hạnh phúc ư?
cắt nghĩa gì sai đúng
anh – bức tường lửa của nhân dân
Tổ quốc và em.