Thơ của Đinh Hạ là những lát cắt đời sống lặng lẽ mà ấm áp, viết về Tết trong những hoàn cảnh đặc biệt như phía sau song sắt, trong căn nhà đón Tết muộn, hay nơi bệnh viện đầy lo âu. Thơ không cầu kỳ về kỹ thuật, nhưng giàu sức lay động bởi giọng điệu điềm tĩnh, nhân ái, tin vào sự hồi sinh của con người. Ở đó, chén trà giao thừa, mâm cơm rằm Giêng, bữa cơm thiện nguyện… đều trở thành điểm tựa tinh thần, gợi lên khát vọng hướng thiện, đoàn viên và chữa lành.
Đinh Hạ (tên thật Trần Văn Mười, sinh năm 1982) là giáo viên quê Nghệ An. Anh đã xuất bản các tác phẩm: Di sản làng (thơ, NXB Hội Nhà văn, 2018), Làng ơi (thơ, NXB Văn học, 2020), Ngọn hải đăng của làng (tản văn, NXB Hội Nhà văn, 2023) và giành nhiều giải thưởng văn học, tiêu biểu như: Giải Khuyến khích Thơ lục bát Báo Tuổi Trẻ (2003), Giải Ba
Thơ Bút Hoa Báo Tài Hoa Trẻ (2004–2005), Giải Nhì Thơ – Bút ký Hội VHNT Bến Tre (2019–2020), cùng nhiều Giải Khuyến khích thơ, bút ký của Báo Văn Nghệ và các Hội VHNT Đồng Nai, Hải Phòng, Vĩnh Phúc, Đắk Nông, Bắc Ninh, Bình Định; đặc biệt là Giải Khuyến khích Giải thưởng VHNT Hồ Xuân Hương lần VI với tác phẩm Làng ơi (2015–2020) và Giải Ba Cuộc vận động sáng tác, quảng bá tác phẩm văn học, nghệ thuật, báo chí về chủ đề Học tập và làm theo Tư tưởng, Đạo đức, Phong cách Hồ Chí Minh của tỉnh Nghệ An (2023).
——
UỐNG TRÀ ĐÊM GIAO THỪA
Ngồi đây uống một tách trà
Mình cùng thức đợi cho qua giao thừa
Nguyện cầu thắp lửa ước mơ
Nặng lòng chi nữa thắng thua sự đời
Lỗi lầm đã trả giá rồi
Tim còn nhói buốt những lời ăn năn
Không đau bởi vết roi hằn
Sông kia đâu thể hai lần tắm đâu
Uống đi trà nguội nhạt màu
Nghĩ gì dâu bể, bể dâu luân hồi
Cứ tin xuân sẽ đâm chồi
Phía sau song sắt là nơi chữa lành
Bánh chưng thịt mỡ dưa hành
Mong cho vợi nỗi chòng chành vọng quê
Trăm người trăm nỗi tái tê
Niềm tin chung một nẻo về cố hương
Tách trà dẫu nguội chẳng thơm
Ta còn nghe những vấn vương tình đời
Tân niên sáng một khoảng trời
Đường về nẻo thiện ngọt môi vị trà
NHÀ MÌNH ĐÓN TẾT NGÀY RẰM THÁNG GIÊNG
Đào hơi phai nhuỵ còn phong
Chẳng còn rét tựa cuối đông mưa phùn
Bếp reo lửa ấm mẹ đun
Nhà mình đón Tết muộn hơn mọi nhà
Bố đi đánh án nơi xa
Giao thừa mẹ trực, ông bà về quê
Cuối năm trời rét tái tê
Chăn êm nệm ấm càng nghe thương nhiều
Người ta vui Tết sớm chiều
Nhà mình đợi Tết Nguyên tiêu sum vầy
Trăng rằm vẫn sáng đêm nay
Bố về sau những tháng ngày gian nan
Mẹ thôi ca trực cơ quan
Trở về bếp núc lo toan đời thường
Hoa đào vẫn thắm sắc hương
Bánh chưng mấy cặp dẻo thơm nếp Rồng
Cơm chiều dưa muối thịt đông
Gắp lên cả những tiếng lòng bình yên
Người ta đón Tết đoàn viên
Nhà mình đón Tết rằm Giêng nồng nàn
TẾT NÀY BỆNH VIỆN LÀ NHÀ
(Cho cháu T)
Thuốc vào tóc rụng hết rồi
Bệnh nhân đầu trọc mỉm cười đùa nhau
Mẹ cha nghẹn thắt nỗi đau
Dường như tết chẳng có đâu nơi này
Quê đang vào vụ cấy cày
Lo toan dồn dập những ngày cuối năm
Đã nghe thoang thoảng hương trầm
Lợn gà inh ỏi, sắc xuân ngập tràn
Người ra Bắc, kẻ vô Nam
Tàu xe tất bật hành trang trở về
Nôn nao tết đã cận kề
Bao người ngồi lặng tái tê nơi này
Tính năm tính tháng tính ngày
Mỗi lần hoá chất lại gầy xót xa
Tết này bệnh viện là nhà
Bao nhiêu mong ước chỉ là ước mong
Bữa cơm thiện nguyện ấm lòng
Giao thừa kíp trực vui cùng bệnh nhân
Mong đời con ngập sắc xuân
Tái sinh kì diệu nảy mầm xanh tươi…