16. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA HÀ SƯƠNG THU

Chùm thơ của Hà Sương Thu khai thác cảm hứng từ đời sống vùng cao, hình ảnh người chiến sĩ công an cơ sở, sinh hoạt văn hóa dân tộc Tày Nùng và những biểu hiện lặng thầm của mùa xuân gắn với bình yên cộng đồng.
Hà Sương Thu (tên thật Hà Thị Thu) là hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên và Hội VHNT các DTTS Việt Nam. Đã xuất bản: Từ ngực Núi Hoa (2018), Rung reng hoa mận đầu sàn (2024); tham gia nhiều tuyển tập như Rừng biên cương hoa nở, Mạch nguồn Phja Bjóoc, Mạch Rồng…

Tác giả từng nhận Giải thưởng VHNT năm 2018 của Liên hiệp các hội VHNT Việt Nam, Giải thưởng VHNT năm 2024 của Hội VHNT các DTTS Việt Nam, Giải Nhì truyện ngắn tỉnh Bắc Kạn 2020 và Giải C cuộc thi Thơ ca và nguồn cội lần thứ 3 năm 2025.
——-

ÁO ẤM GỌI XUÂN

Sáng vùng cao, khi sương còn khâu kín sống núi bằng sợi lạnh cuối mùa,
chú công an gùi nắng băng đèo, bước chân gõ nhịp xuân lên lối mòn cúc quỳ vàng lửa.
Núi rừng khẽ thức, mở mắt non xanh nghe tiếng then kéo gió về.
Trên vai chú, áo ấm xếp thành mùa,
vải mới thơm mùi lá dong non, mùi khói bếp vừa tàn trong gió sớm.
qua suối đá lăn lách cách tiếng xuân rơi,​
qua dốc dựng đứng nơi ngô non cong mình ôm đất, chờ một bàn tay ấm.
Áo chạm ngực em nhỏ,
mùa đông lùi lại phía sau
má hồng bừng nở như hoa mận gặp nắng,
tiếng cười bật lên, leng keng, gõ cửa bản làng.
Bên hiên nhà, người già hong nắng,
thời gian chậm lại trên chén nước sánh vàng.
chú ngồi xuống, nụ cười mở lửa
khói lam mềm, xuân len theo vào bếp.
Con đường núi hôm nay không chỉ mang áo ấm
mà mang theo nhịp tim đi cùng nhịp tim,
mang lời chào vượt dốc, mang tin lành băng gió,
để đá tai mèo cũng thôi sắc, học cách ươm mầm.
Và em hiểu,
bình yên không nằm ở cuối con đường xa,
mà bắt đầu từ một bàn tay biết giữ ấm bàn tay,
từ một nụ cười đủ sáng để xua mùa rét,
từ những bước chân lặng thầm đi trước gió.
thì mùa Xuân sẽ ở lại bên thềm.

(Cảm hứng từ gian hàng 0 đồng của công an xã Bằng Thành, tỉnh Thái Nguyên)

XUÂN Ở PHÍA ANH ĐI

Nắng xuân về chậm đến hiên nhà
Chào anh đi, khoác ba lô ngược gió.
hoa mận đang mùa còn bung trắng ngõ,
mà bậc cửa đã thưa dấu chân ai.
Em tiễn anh trong tóc ngắn ngang vai
giấu lo vào nếp áo chưa kịp gấp
Giấu buồn vào sau cánh cửa
Giấu vào biền biệt, mắt người xa.
mùa xuân của anh
nằm trong từng ca trực,
trong bước chân tuần tra không chọn giờ lành.
Người ta hỏi em có buồn không?
khi xuân này anh vắng mặt,
em chỉ mỉm cười,
Bởi có những mùa xuân
Đến bằng sự hi sinh lặng thầm trong nước mắt.
Em không mong anh trở về với huân chương lấp lánh,
chỉ mong anh nguyên vẹn sau mỗi con đường xa,
để khi anh bước qua ngưỡng cửa
xuân sẽ theo vào nhà
bằng hơi ấm và mùi mồ hôi sau mỗi cuộc tuần gian khổ.
Nếu phải chờ,
em sẽ chờ như người vùng cao chờ nắng,
tin rằng sau những ngày mây phủ trời sẽ trong.
Bởi em hiểu khi anh đứng nơi đầu gió,
là để mùa xuân
được ở lại lâu hơn
trong mỗi mái nhà.

DÂNG LỄ BAN MAI

Xuân men lưng núi, chạm miền cỏ ấm,
Đậu nơi mi em ánh nước khe nguồn.
Chưa kịp gọi tên, mùa nghiêng bóng núi,
Soi cả đất trời vừa mở lối xuân đi
Thiếu nữ Tày dâng lễ ban mai
Váy chàm lay nhẹ vệt sương non mềm mại
Em đứng lặng im mà xuân trải rộng,
Từ mắt em trôi khắp nẻo mây ngàn.
Sli* bay vách đá mềm như khói
Khắp* vắt lưng đèo buộc gió bằng ngân.
Câu cọi* thả trôi không tìm lời hẹn,
Chỉ để lòng người nhớ dáng bản quen.
Lồng tồng mở hội bên ruộng mới,
Đất ủ mầm xanh bằng tiếng trống rền.
Khói lễ vấn vít vào chiều chớm gió,
Gọi hạt thóc non dậy giấc bình yên.
Đào rừng hé nụ bên thềm cũ,
Nắng tạt ngang vai chùn bước không quên.
Ai qua hội cũ quên lối cũ,
Chỉ mang theo một ánh nhìn quen.
Xuân bản chẳng cần phô sắc mới,
Ở lại bền lâu nơi mắt người hiền.
Khi em khuất bóng sau triền mây bạc,
Mùa vẫn còn nguyên giữa nắng mai.
*Chú thích: Sli, khắp, cọi : là những làn điệu dân ca dân tộc Tày, Nùng.