Chùm thơ dự thi gồm ba bài: “Sau những ngày bão lũ”, “Mùa xuân, mùa hoa biển đảo & biên giới”, “Neo trong giấc ngày”. Ở đó, mùa xuân không chỉ là thời khắc thiên nhiên hồi sinh, mà còn là sự nối dài của ký ức, của hy sinh, của những con người bình dị: người lính, người công an, người mẹ, người dân làng sau bão. Thơ Nhiên Đăng chọn cách nói chậm, mềm, nhưng bền bỉ, để cái đẹp và niềm tin nảy mầm từ gian khó.
Nhiên Đăng (Trần Quốc Toàn, sinh năm 1992, Bình Định) là gương mặt thơ trẻ giàu nội lực, hiện công tác tại Hội VHNT Gia Lai. Đã xuất bản tập thơ “Linh giác trắng” (NXB Hội Nhà văn, 2023) và in chung nhiều tuyển tập thơ. Anh nhận Giải nhất thơ (2019) và giải nhì truyện ngắn (2021) Quán Chiêu Văn, Giải nhất Thơ báo Văn nghệ TPHCM, Giải nhất Thơ Bình Định 2025, Giải C Thơ ca và nguồn cội lần 3… và nhiều giải thưởng cấp toàn quốc và khu vực…
———-
SAU NHỮNG NGÀY BÃO LŨ
Đứng nhìn con đường chiều có đôi chim chóp quạch đợi tôi,
ở đó,
bông cỏ lau trắng dưới vạt nắng vàng nhoè
có những ngôi mộ vun từ vốc đất cũ màu
gió thổi làm rung những tán lá bạch đàn
có chú bé đi qua con đường đầy cỏ
và những bụi cò ke xanh rờn…
Đứng nhìn chuồng bò và mưa rơi lọ mọ
giếng làng trong vắt ánh trăng,
tôi thấy những đứa bé trong đó có tôi theo chị đi chở nước
bông phát tài thơm phưng phức từ cổng tre
chú Bộ đội về làng giúp dân sửa lại nhà cửa sau cơn bão
anh Công an mặc thường phục chân lấm tay bùn dọn dẹp trường học
cho em thơ học con chữ vỡ lòng,
gió thổi qua mái tóc của mẹ,
mái tóc những ngày tần tảo từ màu đen thơm hương bồ kết
nay lấm tấm bụi thời gian những cọng bạc,
dưới ngôi nhà nhỏ có ánh đèn dầu
mùi mắm cua nấu lá gừng,
mùi bột mì khuấy,
mùi cá rô nướng than,
mùi nước mắm nhỉ,
các chú, các anh sau một ngày giúp dân dọn dẹp
ngồi quây quần bên nhau khi ngoài cửa sổ
gió bấc lạnh chờm lên giấc ngủ của đôi chim chóp quạch…
Tôi thấy dòng sông chảy mê man,
trên cánh đồng đã gặt trống,
tiếng ếch nhái kêu rền,
những đốm lửa cháy lập loè từ lốp xe đạp
trong đó có tôi đang cầm giỏ đựng cá,
dần nhoè đi những đường chân trời
trong những ngày mưa gió thật nhiều,
các chú các anh về làm ấm lại xóm làng
và gió thổi phủ lên những ngôi mộ cỏ lau và tiếng chim chóp quạch gọi tôi về,
nước mắt của người làng xưa cũ rơi thành bụi, tro & khói
trong giấc mơ mùa xuân sắp sửa nở hoa trên cành…
MÙA XUÂN, MÙA HOA BIỂN ĐẢO & BIÊN GIỚI
Bầu trời đã dặn dò những cơn mưa
Khi rơi xuống sẽ gặp nhau trên đất nước hình chữ S
Em biết không,
Sau khi chiến tranh kết thúc
Linh hồn những người lính sẽ gặp lại trên quê hương
Ngày hòa bình, hoa và nước mắt
Người chiến sĩ Công an Nhân dân vẫn âm thầm nơi biên giới
Trực chốt mùa xuân…
Mùa xuân vẽ lên khuôn mặt người chiến sĩ trên đảo Hoàng Sa và Trường Sa
Nụ cười của mặt đất và bầu trời
Điểm tô lên đảo nổi đảo chìm những gì đẹp đẽ nhất
Sóng dềnh lên dấu chân người lính biển
Màu hoa biển đảo trong câu hát hành quân
Cây bàng vuông nở nụ cười hải phận…
Tiếng súng đâu đó vẫn còn vang trong giọt mưa quá khứ
vạn vật đang sống trong nhau
thắp lên những ngọn nến tưởng niệm
người chiến sĩ Công an Nhân dân bỏ lại tuổi xuân nơi biên giới
sau những chặng đường nghiệt ngã
ma tuý, chất cấm, những hàng hóa độc hại
lừa dối lương tri bị tầm nã
và các anh đã ngã xuống
vì sự bình yên cho tổ quốc
dấu chân các anh để lại,
nở những bông hoa biên giới
trong cơn mưa chiều gió lành lạnh thổi vào xuân…
NEO TRONG GIẤC NGÀY
Phơi đoá linh sam
Mùa neo trong giấc ngày
Lặng lẽ trở về ngôi nhà tuổi nhỏ
Để nghe mưa trên mái ngói rong rêu
Nơi con chim tu hú gọi đêm
Bông mai nở giữa mùa đông đầy ẩm ướt…
Xuân mộng trong lòng quê cũ
Đầm Thị Nại nằm ôm nỗi buồn tháng mười một
Bầy cò đi vắng để lại đôi mắt rỗng
Cây đước, mắm, vẹt rụng hết những chiếc lá cuối cùng
Lên mái nhà ngập nước…
Người chèo thuyền nhìn về Linh Phong cổ tự
Trong sâu thẳm núi Bà
Hoàng Anh Mộc chỉ còn những chiếc rễ đứt gãy
Người làm thơ núi Bà suốt đời yêu quê hương nên mắt đầy lửa
Mang câu lục bát gieo xuống mảnh đất thành mầm cỏ và hoa …
Mùa neo trong giấc ngày,
Đôi tay tôi chạm vào vết thương đã ruỗng mục
Muốn là cây thanh trà cho bầy chim đêm đến ngủ
Nhìn trăng hoang dã quên cơ cực thị thành
Mùa đông tôi vươn mình vào suối
Để nghe mặt đất đang trở mình sau cơn bệnh tật
Lành lặn những chồi, hoa và lá cỏ mùa Xuân…