Chùm thơ khai thác mạch sống con người và đất đai, từ sự hy sinh thầm lặng của người mẹ, ký ức lao động trên rẫy Châu Ro, đến không khí lao động – sinh tồn gắn với vùng bazan Đông Nam Bộ. Thơ Nguyễn Đại Bường giàu chất tự sự, kết hợp cảm xúc nhân văn với không gian văn hóa bản địa, nhấn mạnh sự tiếp nối của sự sống và ký ức cộng đồng. 
——
NỐI DÒNG SỰ SỐNG
(Tặng người mẹ bệnh K chấp nhận hy sinh để cứu thai nhi)
Điện tâm đồ, điện não đồ phụt tắt trả về 0
lại mở ra diệu kỳ sự sống khác
trái tim thai nhi rung lên nhịp đập
dứt cuống nhau truyền sự sống con người.
tiếng khóc oe oe trong ánh mắt mỉm cười
thanh thản với điều chọn lựa
mẹ cho con không bằng lời nói
mà bằng sự lặng im tận hiến vô cùng.
Mẹ đã cho con thấu hiểu lẽ hằng thường
biết níu giữ những gì mình đang có
dẫu chỉ là mong manh làn hơi thở
trái đất tai ương nầy rất đẹp biết bao nhiêu
Gường bệnh đêm nay chỉ còn lại tình yêu
vừa ra đời con vừa kịp mồ côi mẹ
trong thoáng chớp ánh lên nghìn giọt lệ
mẹ nằm yên cho con huơ tìm giọt sữa tươi
Tiếng khóc oe oe tiễn mẹ về Trời
con thay mẹ bước ra đời bằng hình hài bé bỏng
trong tăm tối hoá bình minh chói sáng
khép cánh cửa nầy cửa khác lại mở ra.
Gường bệnh đêm nay hương tỏa ngàn hoa
thanh khiết một nụ cười mãn nguyện
có một linh hồn nhẹ bay cùng mây trắng
một mầm xanh tiếp nối cuộc duyên sinh.
RẪY CHÂU RO MÙA XUỐNG GIỐNG
Người già Châu Ro lại lên đồi rẫy
chỗ ngày xưa tỉa hạt lúa hạt ngô
gió từ lũng sâu
tràn lên dốc bụi đỏ
thông thốc bạt sườn cây
quật rát mặt người.
Ngày xưa mẹ đi trước vung chày lún đất
cha theo sau lúi húi tra hạt mầm
gió hú lưng đồi
tạt hạt giống bay xiên
rồi ngủ ngoan lòng đất
rồi ngồi dậy
vói chồi xanh nhuộm trời
Chừ thì mẹ không còn nhắc chừng cơn gió
không còn càm ràm ông già như xưa nữa
người gì đâu ngờ nghệch
đến tỉa hạt mà thả không đúng lổ
vòm cây cười ngả nghiêng!
Ở Châu Pha
cái dao cái chày ngủ yên chờ mưa mới
cái gùi bện thêm quai
cái sạc lây được giũa mài bén ngót
bầu hạt giống trên giàn bếp
rột roạt lên đồi
trôi nghiêng trời mây
Nắng bazan vẫn ngày cũ
gió vẫn ngày cũ
ánh mắt người già trẻ ra vài mươi tuổi
nhớ lại ngày xưa đăm đắm nhau
tuổi xuân du ca đồi núi
Người già Châu Ro xuống đồi
đèo nhau ngoằn nghoèo con dốc
cây cà phê cây cao su ngả bóng sau lưng
đường nhựa rộng thênh toả cánh cung làng xóm
thảo nguyên ngấm sương mướt rượt cỏ
Hơi thở ngày xưa gió vẫn hú
thành mủa xuân xuống giống
đánh thức rẫy nương
đánh thức vòm tóc bạc như thác
có hạt mầm
dù rơi xiên vẫn về với đất.
RƯỢU NHO RỪNG Ở CẨM MỸ
Nho rừng mọc rài đèo Con Rắn
dân nhà rẫy hái về ủ vang
dậy men chum choé tràn Cẩm Mỹ
chén mừng tạ rẫy nắng tràn xuân
Thuở từ Sông Rây về Long Khánh
lộc cộc xe bò lót thót phanh
em nấp sau chùm nho chín mọng
dốc đèo cong ánh mắt chòng chành
Râu tóc bụi mù tung hổ phách
một thuở gian lao níu đất lành
tinh tuý đất trời chưng cất lại
mồ hôi thành rượu rót mừng xuân
Bao ngày trơn trượt cùng quê mới
khoai sắn theo người thơm nắng mưa
đời cho đất mới trời cho tuổi
hơi thở chồm lên nối tiếp mùa
Đêm nay bật nắp rừng nho bụi
say giọng cười ai toả mai vàng
lóng lánh rẫy nương đằm sương khói
bồ đào tuý luý ngấm bazan.