Chùm thơ là những lát cắt lặng sâu về thân phận con người trong bếp lửa, núi rừng, bệnh viện, trại giam và ký ức mất mát. Thơ chị điềm tĩnh, giàu ám ảnh, không bi lụy mà bền bỉ nâng niu nỗi đau bằng sự thấu cảm và nhân hậu. Một giọng thơ nữ từng trải, giàu chiều sâu nhân sinh, gắn bó với những phận đời âm thầm mà kiêu hãnh.
Nhà thơ Hoàng Việt Hằng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Nhà văn Hà Nội, là tác giả của 9 tập thơ và 15 tác phẩm văn xuôi (tiểu thuyết, tản văn, truyện ngắn). Bà từng nhận nhiều giải thưởng văn học uy tín: Giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội; Tặng thưởng Hội Nhà văn Việt Nam; 3 giải thưởng của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam phối hợp Hội Nhà văn Việt Nam; cùng các giải của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam và Hà Nội.
BẾP LỬA NHÀ RÊU PHONG
Vợ chồng ấm được mùa đông
năm sau chợt vắng, nhà không đàn bà
bếp lửa, bếp của đàn bà
chồng nhìn thấy khói từ xa đỡ buồn
ngày thường vợ chăm lên nương
sáng soi gương ở phía tường bên kia
từ ngày biền biệt vợ đi
thời gian trôi, chẳng thiết chi cuộc đời
A Soi lên xã trình rồi
hơi thở nhớ vợ, thì ngồi đợi thôi.
ngóng trông như đám mây trôi
ăn trầu cau nhạt thêm vôi mỗi ngày
nào ai thấu tỏ nỗi này
vọng phu đổ xuống bóng cây hiên nhà
hè qua thu qua đông qua
ở Lao Chải,* bếp lửa nhà rêu phong…
(Lao Chải vùng núi cao nhất ở Hà Giang, cá biệt gia đình ,vợ trẻ đi chợ biên giới không trở về người chồng như vọng phu trong bếp nhà mình).
RỒI MỘT NGÀY
Chỉ tìm thấy địa chỉ
thư viết tay một dòng
mẹ mang theo
rồi nằm lại rìa chùa sông Nhuệ.
người chiến sỹ công an mặc thường phục
mang đến cho tôi “ tin tìm người lạc”
chồng tôi đang nằm viện
con nhỏ vội gửi nhà hàng xóm phố Hàng Buồm
người chiến sỹ cúi xuống
“chị đừng khóc
tôi sẽ giúp chị đưa bà về
trong trưa đi mua cơm và trứng
không rượu cũng không hoa”
trái tim héo lủi thủi về.
nỗi đau càng hoen gỉ
thời gian thì cuộn đi
chợt một ngày đột quỵ
sau mũi tiêm thuốc mê“ mê thấy mẹ
một bà vãi ở chùa lâu năm nhất
không một bông hoa không đám đông
mẹ ở tam quan
hay nói với con về sắc sắc không không”
nhiều năm dài tôi mong ngóng
nhưng không lần nào gặp
người giúp tôi “ tìm người lạc”
Rồi một ngày hay tin người chiến sỹ mất
đời tôi nợ Ân Nhân
không vàng ròng nào trả được
rồi một ngày
thơ dỗ tôi
ĐỐI THOẠI CỦA NGƯỜI VỢ VỚI CỎ
Chị nhảy phắt xuống vệ đường
vơ vội nắm cỏ khô nhét vào trong áo
nhét cả tờ báo dính cơm nguội
nhét lẫn cỏ khô vào người
nhai vội nắm cơm hạt muối
quệt ngang môi, lấy hơi
nhét thuốc, sữa, khăn mặt, thăm nuôi
rét ở núi đá vôi Như Xuân
như nứa cắt vào da thịt
*
ngày tháng năm
chị chắt chiu khoai lúa
bán chợ trưa lấy tiền chăm chồng.
“ dằng dặc ngày tháng năm
chắc gì nhà em qua được
nhà em khối u lan trong ngực
chỉ mong qua được tết này’’
*
cơn gió bấc ở Như Xuân
lau nước mắt chay khô dần
người vợ một mình đối thoại với cỏ
“em vừa gặp nhà em, thật đấy
chẳng biết có phải lần cuối?
thôi thì em nhờ cỏ
cỏ giữ cho em nỗi nhớ chồng
nhưng em không dám nói ra em nhớ
em về bê lúa đi xay”
*
đã lâu rồi không thấy chị qua đây
chắc chị chia tay chồng năm ngoái.
chị quản giáo nhắc khéo
“ chị ấy sẽ đến
tháng chạp đã giỗ đầu
cỏ khô nhớ, đừng chạm vào nỗi đa
đừng nhắc gì sum họp”…