Chùm thơ là những lát cắt lặng sâu về bình yên đời sống, được nâng đỡ bởi tình yêu, sự hy sinh và lòng nhân hậu. Thơ Nguyễn Thị Nam không ồn ào, chọn giọng điệu thủ thỉ, giàu hình ảnh đời thường, từ ca trực đêm của người lính giữ phố phường yên giấc đến hơi ấm sẻ chia giữa mùa đông vùng cao. Qua những chi tiết nhỏ bé mà ám ảnh, chùm thơ gợi lên vẻ đẹp bền bỉ của con người trước gian khó, nơi bình minh được “giữ lại” từ những đêm không ngủ.
Nguyễn Thị Nam hiện đang sống và làm việc tại thôn Cha Măng, xã Khe Tre, TP.Huế.
NGHE ĐẤT NƯỚC THỞ ĐỀU
Đêm khép mi
Căn nhà nhỏ bỗng rộng hư hốc mắt
Bốn phía lặng im
kim đồng hồ lặng lẽ gõ nhịp
Em chất vấn bóng mình
Anh đi
Bỏ quên giấc ngủ
Quân hàm trên vai
Nhịp tim. Ý chí.
Chắn ngang cơn gió lùa
Ánh đèn đường dưới mưa
Thức cùng anh, giữ phố phường ngoan giấc
Áp ngực vào đêm
nghe đất nước thở đều
Em quen rồi
Mâm cơm chiều quá bữa
Lời trấn an quá đỗi dịu dàng
giữ nỗi lo gọn gàng như gấp áo
Anh nở nụ cười hiền
khép lại những lo toan
Từng bước chân tuần tra
đẫm sương đêm
bình yên trở về
trên ngực áo
Anh đặt nụ hôn lên trán
Em đặt bát cháo nóng dịu dàng
Ngoài hiên
bình minh vừa cất vó
một ngày hiền như cây cỏ
đã được giữ lại
từ một đêm không ngủ.
TỪNG NÚT ÁO GÀI LẠI MÙA ĐÔNG
Siết nghẹn chiều
Từng lằn roi mùa đông rít hằn lên sườn núi
Những đứa trẻ vùng cao
lòng thòng nước mũi
Gò má đỏ run
chằng chịt vết cứa mùa
Chị ngồi xuống
Chiếc áo xanh chắn đợt gió ngang qua
Khoác chiếc áo còn thơm mùi nắng
Mặc quần len, xỏ đôi dép ấm
Lau từng khuôn mặt lấm lem
Từng bộ đồ cũ của những đứa con
Liều thuốc mỗi đêm
Giúp chị vượt qua cơn nhớ
Hôm nay
Những nút áo bé nhỏ
Gài lại mùa đông
Bên bếp củi
Nồi cháo nấm tỏa hương
Bố mế kịp về khi ngày vừa khép
Những câu chuyện
Về bản làng
và con đường phía trước
Đêm xích lại gần hơn
Trên khuôn mặt người làng
Bếp lửa
Đã kịp bừng lên…