VẺ ĐẸP TÌNH YÊU VÀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG THƠ ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN

Chùm thơ Gửi tình yêu, Huyền thoại một tình yêu và Chồng chị, chồng em của Đoàn Thị Lam Luyến đã khắc họa sâu sắc những cung bậc cảm xúc của người phụ nữ trong tình yêu và cuộc sống. Nếu Gửi tình yêu là tiếng lòng tha thiết về khát vọng yêu thương chân thành, sẵn sàng hiến dâng tất cả nhưng vẫn phải đối diện với nỗi đau và sự thất vọng, thì Huyền thoại một tình yêu lại là bản tình ca của sự chờ đợi, thủy chung và niềm tin vào một tình yêu vượt lên nghịch cảnh. Đến với Chồng chị, chồng em, nhà thơ khai thác những éo le của số phận và những mối quan hệ gia đình phức tạp bằng giọng thơ vừa đằm thắm vừa xót xa. Qua ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc chân thành và chất dân gian đậm đà, Đoàn Thị Lam Luyến đã thể hiện vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ Việt Nam: giàu yêu thương, thủy chung, vị tha nhưng cũng đầy khát vọng hạnh phúc.

GỬI TÌNH YÊU

Nếu ta gửi tình yêu
Vào một nơi chân thật
Thì tình yêu của ta
Sẽ thành hương thành mật
Gửi tình yêu vào đất
Được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng
Sẽ được ngọn gió xanh
Ta trao cả cho anh
Một tình yêu cháy bỏng
Như một cánh buồm xinh
Hiến mình cho biển rộng
Ta đã gửi cho anh
Một con tim dào dạt
Và anh trả cho ta
Nỗi buồn đau tan nát!
Ta muốn ôm cả đất
Ta muốn ôm cả trời
Mà sao không yêu trọn
Trái tim một con người?
*Bài thơ này đã được nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc thành bài hát Khát vọng.

HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy?
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu…
Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa…
Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Em ở hiền
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác?
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu
Đợi trầu dập mới cay?
Dẫu chẳng hẹn hò
Em cứ đợi, cứ say
Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại
Kim – Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi…
Em vẫn đợi
Vẫn chờ
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu!

CHỒNG CHỊ, CHỒNG EM

Xưa thì chị. Nay thì em
Phải duyên chồng vợ, nối thêm tơ hồng
Được lúa, lúa đã gặt bông
Được cải, cải đã chặt ngồng muối dưa
Mặn mà cũng khác ngày xưa
Bâng khuâng như chửa bao giờ bén duyên!
Gần được ấm, xa được êm
Biết thì ruộng hoá, cũng nên mùa màng
Cái giần vục phải cái sàng
Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau.
Lá bùa từ thuở Mỵ Châu
Lá bài Trọng Thuỷ còn đau đến giờ!
Tình yêu một mất mười ngờ
Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau.
Cái phận trước, cái duyên sau
Nào ai tính được dài lâu với trời?
Khi vui, muốn có một người
Khi buồn muốn cả đất trời hoà chung.
Đã từ hai mảnh tay không
Kể chi mẹ ghẻ, con chung, chồng người?
Dở dang suốt nửa cuộc đời
Bỗng dưng gặp được một người thương nhau!
Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm
Tháng Giêng – 1990