Giữa những dòng người hối hả của thành phố bên sông, có một người phụ nữ thường xuất hiện lặng lẽ ở phía sau những sự kiện, những cuộc gặp gỡ, những khoảnh khắc đời thường. Trên vai chị là chiếc máy ảnh, trước mắt chị là cuộc sống đang chuyển động. Và trong từng khuôn hình, từng dòng ghi chép, là sự kiên nhẫn của một người đi tìm những câu chuyện đẹp.

Đó là Đại úy Huỳnh Thanh Xuân.
Ít ai biết rằng trước khi trở thành người ghi lại những lát cắt của đời sống lực lượng Công an thành phố Cần Thơ, chị đã có nhiều năm công tác ở cơ sở. Những ngày ngồi bên ô cửa tiếp dân tại CAP Hưng Thạnh, giải quyết thủ tục hành chính, tiếp xúc với đủ mọi cảnh đời đã cho chị một vốn sống lặng thầm mà quý giá. Từ những cuộc gặp ngắn ngủi với người dân đến những đêm trực kéo dài, từ niềm vui giản dị khi giúp ai đó hoàn thành giấy tờ đến những áp lực không dễ gọi thành tên, tất cả đều trở thành những lớp phù sa âm thầm bồi đắp nên sự thấu cảm trong con người chị.
Có lẽ chính vì từng đi qua những tháng ngày ấy mà khi cầm máy ảnh, chị không chỉ nhìn thấy sự việc. Chị nhìn thấy con người.

Trong mỗi chuyến công tác, giữa những hội nghị trang trọng hay những thời khắc khẩn trương của nhiệm vụ, người nữ chiến sĩ ấy luôn chọn đứng ở vị trí khiêm nhường nhất: phía sau ống kính. Chị lặng lẽ quan sát những gương mặt đẫm mồ hôi dưới nắng, những bước chân vội vã trong đêm, những ánh mắt căng thẳng khi làm nhiệm vụ và cả những nụ cười nhẹ nhõm sau khi công việc hoàn thành.

Máy ảnh của chị không săn tìm sự hào nhoáng. Nó hướng về những điều bình dị.
Một chiến sĩ thức trắng nhiều đêm làm căn cước cho người dân. Một cán bộ lao vào hiện trường giữa khói lửa. Một tổ công tác trở về khi phố xá đã ngủ yên. Những khoảnh khắc ấy, nếu không được lưu giữ, có thể sẽ tan vào dòng chảy của thời gian. Nhưng qua góc nhìn của chị, chúng trở thành những câu chuyện có sức sống riêng, kể về lòng tận tụy, về trách nhiệm và về những con người vẫn ngày ngày âm thầm làm công việc của mình.

Người ta thường nhớ đến những bức ảnh đẹp, những bài viết được đăng tải. Nhưng ít ai nhớ đến người đứng phía sau, lặng lẽ chọn ánh sáng, góc máy và từng con chữ. Công việc ấy đòi hỏi sự nhẫn nại của một người làm báo, sự tinh tế của một người kể chuyện và bản lĩnh của một người chiến sĩ.

Ở Đại úy Huỳnh Thanh Xuân, ba điều ấy gặp nhau một cách tự nhiên. Chị không chỉ ghi lại hiện thực. Chị còn gìn giữ ký ức.
Và trong hành trình âm thầm ấy, người nữ chiến sĩ với chiếc máy ảnh trên tay vẫn tiếp tục đi qua những con đường quen thuộc của thành phố, lắng nghe những câu chuyện từ cơ sở, nhặt nhạnh những vẻ đẹp bình dị của cuộc sống để gửi đến mọi người.

Như một người kể chuyện bằng ánh sáng.

Lặng lẽ. Nhưng bền bỉ.
Bài: Quốc Hùng