THƠ ĐẶNG TIẾN (Thái Nguyên)

Trong tin nhắn gửi VHCA, ông giới thiệu ngắn gọn: Đặng Tiến (1961), nhà giáo nghỉ hưu, sống và viết tại Thái Nguyên. Tên ông thường gắn kèm với chữ Thái Nguyên, vì để tránh trùng với tên với một nhà thơ nổi tiếng khác, nhưng thơ ông vẫn là một tiếng nói riêng, mộc mạc, lắng sâu từ trải nghiệm đời.

“Sau lũ uống trà cùng bạn” ghi lại dư chấn thiên tai bằng sự bình thản. Một chén trà, một cuộc ngồi lại, để nhận ra tình người bền hơn biến động. “Quê hương” là suy tưởng về cội nguồn, nơi con người trở về với đất và ký ức. Thơ ông giản dị, ít phô diễn, nhưng giàu chiêm nghiệm, chạm tới cảm thức chung về mất mát, biết ơn và sự gắn bó thiêng liêng với quê nhà.

VHCA trân trọng giới thiệu hai bài thơ mới của nhà thơ Đặng Tiến.

SAU LŨ UỐNG TRÀ CÙNG BẠN

[Bài để tặng Công Nguyễn, bạn tôi vừa ghé Thái Nguyên.]

Trời lại xanh lại bồng bềnh mây trắng
Sáng cuối thu lại lấp loáng trong lành
Heo may thổi lại hanh hao muôn thủa
Nơi sông vào thành phố vẫn uốn quanh.
Như chưa từng những trận mưa xối xả
Như chưa từng dòng xiết xoáy đục ngầu
Như chưa từng nước dâng tràn bờ lũ
Như chưa từng thức trắng những đêm thâu.
Nào ngồi xuống! Bạn già! Xin ngồi xuống
Hương trà thơm – lộc của đất của trời
Tân Cương quê mình danh – trà – đệ – nhất
Nào chén nâng! Chúng ta cũng già rồi!
Trận lũ kinh hoàng – trăm năm mới gặp!
Để chuyện trò khi trà hậu tửu dư
Có cái kể cho con và cho cháu
Bao nhiêu người chẳng được thấy bao giờ!
Ừ! Thảm nạn cứ xem như ác mộng!
Bỏ được đi bao nhiêu thứ dư thừa
Nơi ta ở thêm đôi phần thoáng đãng
Ác mộng tan! Lại thanh nhẹ hồn thơ!
Mong manh lắm! Phận người mong manh lắm!
Ta đã ngộ ra – mặt nước cánh bèo
Ta ngộ ra bao điều đơn sơ nhất
Người Việt mình đâu có cạn thương yêu!
Những hối hả lo toan từ muôn nẻo
Tụ về đây giang rộng những vòng tay
Máu chảy ruột mềm tay đứt ruột xót
Ghi tạc lòng ta công đức cao dày.
Kinh hoàng lụt rồi chúng ta sẽ kể
Xin đừng quên bạn hỡi xin đừng quên
Tình nghĩa đồng bào trong cơn thảm nạn
Giúp ta vơi đi bao nỗi ưu phiền.
Lại mây trắng bồng bềnh trong veo nắng
Nơi sông vào thành phố lại hiền hòa
Như chưa từng chưa từng cơn mộng dữ
Mãi mãi thơm bay đệ nhất danh trà!

QUÊ HƯƠNG

[Kính tặng GS La Khắc Hòa – Thầy tôi]

Thầy tôi bảo
Đó là nơi ông bà tổ tiên cha mẹ ta về với Đất
Rồi sẽ đến lượt ta
Rồi sẽ đến…
Nắm xương gửi lại
Dẫu được gọi có phần ai oán “nắm xương tàn, nắm xương khô” hay cát bụi về với cát bụi!
Đất vững bền trường sinh lưu giữ, chở che
Vĩnh viễn còn
Lưu lại trong hai tiếng Quê Hương!
Thầy của tôi
Đi và sống
Khắp Đông, Tây
“Độc thư phá vạn quyển”
Lời nói cất lên từ thẳm sâu cõi lòng
Từ vô vàn trải nghiệm
Tôi nghe
Giật mình nhớ
Phụ thân căn dặn từ độ thiếu thời
Con người sống về mồ về mả…khi nào con hiểu con sẽ hiểu…
Có thể là rất muộn
Có thể chẳng bao giờ…
Tôi giật mình tự thấy mình có phúc
Thầy tôi đã nhắc chuyện xa xưa…
Quê hương
Nơi cho ta trở về
Nơi cho ta nhớ về
Nơi cho ta trầm tư và day dứt
Tuần hương nghi ngút khói
Lặng lẽ ta nhìn
Lặng lẽ nước mắt rơi
Trong ánh bình minh
Trong bảng lảng sương chiều
Trong mưa bay tháng ba mưa dầm tháng bảy
Ta bần thần đợi
Tàn hương có nở hoa
Nén hương nào tắt dở chừng
Ta thầm vui khi những chân hương bốc cháy
Hồn thiêng những người đã mất
Hiển linh…
Tất cả chỉ có thế thôi. Tất cả!
Người như cây mọc lên từ Đất
Tàn lụi rồi tái sinh
Thăm thẳm đời người thăm thẳm đời cây
Từ Đất
Quê hương.