(trích bài phỏng vấn trên báo Phụ nữ TPHCM)
*Có ý kiến cho rằng AI có thể mô phỏng rất nhanh cấu trúc ngôn ngữ và hình ảnh thơ, nhưng điều nó khó chạm tới là trải nghiệm sống, thứ thường được coi là cội nguồn của cảm xúc thi ca. Chị có nghĩ thế không?
-Trong sáng tác văn học nói chung, trải nghiệm sống của tác giả bao giờ cũng là thứ quý giá nhất làm điểm tựa cảm xúc cho tác phẩm. Dấu ấn cá nhân, giọng thơ riêng, là “linh hồn” của thơ ca mà tôi tin là AI chưa thể thay thế được. AI đang quét và sàng lọc, “tạo tác” trên cơ sở dữ liệu sẵn có mà thôi. Khi gặp tác giả nào đó, thấy viết “mới quá”, “mượt quá” mà lại đều đều, chơi vơi, thoáng đọc thấy ý có vẻ mới nhưng lại thể hiện bởi nhiều hình ảnh, biểu tượng cũ, mà tứ thơ dường như lại không “cất cánh” lên được, tôi cũng dừng lại đặt câu hỏi. Có điều tôi cũng băn khoăn, nếu có công cụ nhận diện thơ AI, thì công cụ ấy có đảm bảo chắc chắn về kết quả nhận diện hay không?
*Trong lịch sử thi ca, mỗi thời đều chứng kiến sự thay đổi của công cụ sáng tác, từ bút lông đến mạng xã hội. Theo chị, AI chỉ là một bước tiếp nối, hay đang đặt ra thách thức căn bản đối với bản chất sáng tạo?
– Không thể coi AI là bước tiếp nối tự nhiên của tiến trình thay đổi công cụ và phương tiện sáng tác. AI đang thách thức trí tuệ của cả người viết và người tiếp nhận. Việc sử dụng AI trong sáng tạo đương nhiên làm thay đổi bản chất của sáng tạo: tính nhân văn bị thử thách, sự trung thực của cảm xúc, trí tuệ bị hoán đổi…
Bạn đọc có thể đọc toàn văn bài phỏng vấn ở đây: https://www.phunuonline.com.vn/nha-tho-trang-thanh-giu-linh-hon-cho-tho-trong-thoi-dai-ai-a1577927.html