Có những câu chuyện không cần quá nhiều biến cố, chỉ cần một cơn mưa rừng đi qua, cũng đủ để lớn lên.
VĂN HỌC CÔNG AN giới thiệu những đoạn trích hay nhất trong truyện ngắn “Hoa đào nở trong mưa rơi của nhà văn Hoàng Anh Tuấn, một chiến sỹ công an đến từ Lào Cai.
1.
Nỗi lo sợ vừa mơ hồ lại vừa rõ rệt hiện lên trong đôi mắt đen láy hạt nhãn. Con bé chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm khiến nó đứng lặng, không dám bước tiếp.
2.
Khăn quàng đỏ trên vai em bay phấp phới như mây giữa làn gió heo may. Con đường đến trường quen thuộc bỗng trở nên rộng hơn, dài hơn theo từng bước chân nhỏ.
3.
Tiếng chày giã cốm từ xa vọng lại, đều đặn trong đêm. Âm thanh ấy như chạm vào vầng trăng thu treo lơ lửng trên đỉnh núi, làm không gian thêm sâu và tĩnh.
4.
Cô giáo nói về miền núi với những ngọn núi cao vút, như muốn chọc vào trời xanh. Con bé nghe mà tưởng tượng ra một thế giới vừa gần gũi, vừa xa xôi.
5.
Cơn bão đi qua, gây mưa lớn khắp bản Đá Đinh. Nước từ trên núi đổ xuống, mang theo đất đá, khiến con suối hiền lành bỗng trở nên dữ dội.
6.
Bà ngừng tay thêu, chậm rãi kể cho em nghe chuyện về thần núi linh thiêng. Trong câu chuyện của bà, núi rừng không chỉ là nơi ở, mà còn có linh hồn và ký ức.
7.
Giữa mùa mưa rơi lạnh buốt, hoa đào vẫn nở. Những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió, như một lời nhắc rằng cái đẹp vẫn tồn tại, ngay cả khi mọi thứ đang đổi thay.
HOA ĐÀO NỞ TRONG MƯA RƠI: KHI CÁI ĐẸP VẪN Ở LẠI SAU MẤT MÁT