KHOẢNH KHẮC KHÔNG DO DỰ: ĐẠI ÚY CÔNG AN LAO XUỐNG HỒ CỨU 2 CHÁU NHỎ

Có những khoảnh khắc, đời sống không cho con người kịp suy nghĩ, chỉ kịp đặt ra một câu hỏi rất ngắn, anh sẽ làm gì?

Sáng hôm đó, Đại úy Nguyễn Hữu Đạo, cán bộ Công an phường An Phú (tỉnh Gia Lai) đang trong kỳ nghỉ phép, về quê ở Hoằng Hoá, Thanh Hoá, chở con đi ngang qua một hồ nước trong làng. Một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác, cho đến khi anh nghe thấy tiếng động và kịp nhìn thấy hai đứa trẻ đang chới với giữa mặt nước. Không có nhiều thời gian để cân nhắc. Không có khoảng lùi để đắn đo. Anh lao xuống.

Hồ sâu hơn hai mét. Hai đứa trẻ đã chìm, ôm chặt lấy nhau trong hoảng loạn. Anh phải tách chúng ra, giữ cho từng đứa nổi lên rồi lần lượt đưa vào bờ. Đó không chỉ là một hành động cứu người theo phản xạ, mà là một cuộc giành giật thật sự, nơi mỗi giây đều có thể quyết định một sinh mạng.

Nhưng khó khăn chưa dừng lại ở đó. Khi lên bờ, một trong hai cháu đã tím tái, ngừng thở. Đại úy Đạo lập tức tiến hành sơ cứu, ép tim, kiên trì gọi lại nhịp thở. Trong những khoảnh khắc căng thẳng ấy, không có đám đông, không có ánh nhìn cổ vũ, chỉ có một người đàn ông đang cố giữ lại sự sống cho một đứa trẻ vừa tuột khỏi tay tử thần.

Khi hai cháu bé qua cơn nguy kịch, anh lặng lẽ rời đi. Không chờ đợi lời cảm ơn, không ở lại để kể lại những gì mình vừa làm. Câu chuyện tưởng như khép lại ở đó, nhưng với gia đình hai đứa trẻ, nó lại mở ra một mối gắn kết khác. Họ tìm đến anh, nhận anh làm cha đỡ đầu – một sự tri ân giản dị nhưng đủ sâu để nhắc rằng có những mối quan hệ được hình thành từ ranh giới sinh tử.

Câu chuyện này không có yếu tố kịch tính theo nghĩa thường thấy. Không có truy đuổi, không có hiểm nguy được báo trước. Chỉ có một người đàn ông đứng trước một tình huống bất ngờ và phản ứng theo cách mà anh đã được rèn luyện, nhanh, dứt khoát, và đặt mạng sống của người khác lên trên sự an toàn của chính mình.

Có thể người ta sẽ gọi đó là hành động dũng cảm. Nhưng nếu nhìn kỹ, đó còn là kết quả của một bản năng đã được nuôi dưỡng lâu dài. Bản năng của một người chiến sĩ không đứng ngoài khi sinh mạng con người đang bị đe dọa.
Sau tất cả, điều còn lại không phải là một câu chuyện để ca ngợi, mà là một khoảnh khắc rất thật, nơi phẩm chất con người bộc lộ rõ ràng nhất. Trong khoảnh khắc ấy, Đại úy Nguyễn Hữu Đạo không cần đến danh xưng. Anh chỉ đơn giản là người đã chọn không đứng nhìn. Mà hành động!