KHI NĂM MỚI BẮT ĐẦU TỪ LÒNG NGƯỜI

Bạn đọc, bạn văn yêu quý,
Có những khoảnh khắc của năm thời gian không chảy, mà lắng lại. Như một mặt sông mùa đông bỗng ngừng gió. Người ta đứng trước thềm năm mới mà nghe tiếng bước chân mình vọng vào ký ức. Một năm đi qua không chỉ là mấy trăm ngày khép lại, mà là bao nhiêu số phận đã đi qua đời nhau, bao nhiêu ánh mắt đã kịp nhìn nhau trong buổi chiều vội, bao nhiêu bàn tay đã chạm vào nhau để giữ lại một niềm tin rất mỏng.
Văn chương, suy cho cùng, không sinh ra để trang trí đời sống. Nó sinh ra từ những va đập âm thầm giữa con người và lương tâm mình. Những người viết về lực lượng Công an, về người chiến sĩ giữa bình yên và bão tố, không chỉ viết về nhiệm vụ, về những chuyên án hay những đêm trắng. Họ viết về sự lựa chọn. Lựa chọn đứng về phía bình yên của người khác, dù phải bước qua những lo âu của chính mình. Lựa chọn giữ im lặng trước những hy sinh, để tiếng nói thuộc về nhân dân.
Có khi, giữa đêm khuya, một người chiến sĩ trở về nhà sau ca trực dài, nhìn con ngủ mà thấy năm tháng đi qua trên mái tóc mình. Có khi, một trang bản thảo được viết ra từ tiếng còi xe vọng lại giữa phố đông. Và có khi, văn chương chỉ là một ngọn đèn nhỏ đặt trong căn phòng nhiều bóng tối, để nhắc chúng ta rằng con người không thể sống mà thiếu ánh sáng của lòng nhân ái.
Năm mới không đến bằng pháo hoa. Nó đến bằng một nhịp thở sâu hơn trong lồng ngực mỗi người. Nó đến khi ta nhận ra mình vẫn còn muốn sống tử tế hơn, viết chân thành hơn, yêu thương nhiều hơn. Người Việt Nam bao đời nay vẫn đi qua khổ đau bằng sự nhẫn nại lặng lẽ. Trong những ngôi nhà nhỏ, trong những con ngõ hẹp, trong những đồn trạm nơi biên cương xa, vẫn có những trái tim âm thầm giữ cho đất nước này một nhịp đập bình an.
Chúng ta biết ơn những trang viết đã không quay lưng với đời sống. Biết ơn những người đọc đã kiên nhẫn đi cùng những câu chuyện còn dang dở. Biết ơn những con người bình thường đã làm nên vẻ đẹp phi thường của dân tộc: một bát cơm sẻ chia, một cái nắm tay giữa mưa, một lời hứa không cần ai chứng giám.
Nếu có một điều ước cho năm mới, có lẽ đó không phải là thành tựu hay danh vọng. Mà là ước cho mỗi người còn giữ được phần trong trẻo nhất của mình giữa bộn bề. Ước cho những trang văn tiếp tục chạm vào nơi sâu thẳm nhất của con người,nơi nỗi đau được lắng nghe và lòng tốt được thức tỉnh.
Năm mới, xin được cúi đầu trước những hy sinh thầm lặng. Xin được mở lòng trước những niềm tin còn non trẻ. Và xin được bước tiếp, cùng nhau, như những con người Việt Nam đã bao đời bước tiếp. Bền bỉ, sâu sắc, giàu yêu thương.
Bởi khi con người còn tin vào điều thiện, thì năm mới, thực ra, đã bắt đầu từ rất lâu rồi.

Chúc năm mới thành tựu, bình an!

BBT VĂN HỌC CÔNG AN