Hà Hồng Hạnh sinh ra và lớn lên tại Cát Nê, Đại Từ (nay là xã Quân Chu) rồi trưởng thành với công việc báo chí tại Bắc Kạn. Hiện chị đang biên tập ấn phẩm VĂN NGHỆ THÁI NGUYÊN của Báo & PTTH Thái Nguyên. Đã xuất bản hai tập thơ “Đối thoại với bóng”, “Em lót thảm đợi anh”, viết trở thành một nhu cầu tự thân của Hà Hồng Hạnh. Chị viết cho riêng mình, viết bằng cảm xúc nguyên sơ và niềm say mê lặng lẽ.
Thơ Hà Hồng Hạnh trong trẻo mà sâu thẳm, giàu trắc ẩn và chất nữ tính. Không gian đại ngàn, thổ cẩm, rượu men lá, tiếng đàn môi… đi vào thơ chị như những biểu tượng của ký ức và nỗi nhớ. Ẩn sau vẻ dịu dàng là những đối thoại âm thầm với bóng tối nội tâm, là khát vọng chạm tới vẻ đẹp đích thực của con người.
VĂN HỌC CÔNG AN giới thiệu ba bài thơ mới của Hà Hồng Hạnh, như ba vệt khói mỏng bay lên từ bếp lửa đại ngàn, lặng lẽ mà ám ảnh.
Ở “Sắc chàm màu mắt ướt”, nỗi buồn thấm như màu chàm ngấm sợi vải. Câu sli bỏ quên, chim đón dâu không về, rét ngọt luồn qua mái ngói… tất cả tạo nên một khoảng trống hun hút của ký ức. Nỗi nhớ không gọi thành tên, chỉ loang ra trong ánh mắt ướt giữa đêm đông.
“Phù du” đặt phận người nhỏ bé giữa trập trùng núi. Người thiếu phụ đan len, người trai đi xa, mây cuối trời khép lại một cuộc chia ly. Lời từ biệt được gói trong men rượu và khói bếp, cay nồng mà tỉnh táo.
Đến “Người đàn bà và mùa thu vàng”, hình tượng người đàn bà hiện lên như dáng núi gánh gió. Cỏ may dệt kín vạt áo, lời hứa cũ văng vẳng mùa ngâu. Khi “đêm nay bão đến”, ta hiểu cơn bão cũng nổi lên từ lòng người.
Ba bài thơ, một mạch ngầm: con người đối diện ký ức và cô đơn giữa mênh mang đại ngàn.
SẮC CHÀM MÀU MẮT ƯỚT
Hoa cải bay về trời
rét ngọt luồn qua mái ngói
rượu men lá chẳng thể ủ ấm
quay cuồng những giấc mơ
em không muốn nghĩ về chuyện cũ
mọi thứ nhẹ bẫng
cánh hoa tan trong gió đông
biến mất không tăm tích
mọi thứ là ảo giác
muốn quên đi gương mặt trong mơ
những triền hoa màu trắng
đưa anh về nơi nắng ấm
tàn tro nguội lạnh
câu sli bỏ quên
đầu sàn vắng ánh trăng nghiêng
em giấu kỹ những đường thêu
chim đón dâu năm nay không về ăn Tết
sắc chàm màu mắt ướt
loang trong buốt giá đêm đông
PHÙ DU
Những dải mây trắng
choàng lên đại ngàn xanh thẫm
em rót ly rượu men lá
trải xuống lối đi
chiều không nắng chỉ có gió mùa thổi xiết
tiếng khèn lang thang qua từng mái ngói âm dương
những giọt băng li ti ngập ngừng tìm làn khói xanh
bên bếp lửa
người thiếu phụ mải miết đan len
những vòng quay mơ hồ
lăn tròn nỗi niềm ủ kín
nàng muốn thêu cánh rừng có đàn chim rước dâu
hoạ tiết là những bông hoa dại nở bung
trong gió đông khắc nghiệt
trập trùng núi và núi
ánh mắt buồn nhuộm xám
người trai đến một nơi xa lắm
không có những mùa đông đằng đẵng
biến mất trong dải mây cuối trời
nàng cất rượu men lá
ủ mùa lạnh giá
vị cay nồng tỉnh thức
gói ghém lời chia tay phù du.
NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ MÙA THU VÀNG
Thảo nguyên mênh mông gió thu vàng
em tìm câu hát về loài hoa trong truyền thuyết
như làn khói biếc
chiều đi chầm chậm trên những bông cỏ may
miệt mài ghim từng bước chân qua
tiếng lục lạc rung reng
đàn bò mải mê gặm cỏ quên nắng đang tắt
hoa mua nhắc nỗi nhớ về cánh đồng xanh ngắt
em nhón chân trần trên thảm cỏ xanh non
tìm bóng anh trong vầng mây lặng lẽ
chỉ một màu trắng như bông
nhẹ bẫng
ru em trong khúc ca đại ngàn thăm thẳm
mượn chỉ từ sợi cầu vồng ngũ sắc
thêu sắc áo bầu trời xanh ngắt
vạt áo dệt kín cỏ may
lời ai hứa văng vẳng trong mùa ngâu tháng bảy
người đàn bà đi trong nắng chiều
chiếc bóng liêu xiêu gánh mùa thu trên đôi vai nhỏ
vạt áo mỏng manh im lìm về mùa cũ
những câu hỏi chẳng thể trả lời
gió đang mạnh dần đêm nay bão đến.