Truyện ngắn mới nhất của nhà văn – thượng tá NGUYỄN THẾ HÙNG – Phó trưởng ban Chuyên đề, Báo Công an nhân dân. Anh là một nhà văn giàu nội lực với nhiều tác phẩm, bao gồm thơ, truyện và tiểu thuyết mang tính biểu tượng cao, tạo ấn tượng mạnh với bạn đọc, đặc biệt được bạn đọc nữ yêu mến.
“Và họ gọi đó là mùa xuân” kể về nhân vật Đạt, một người làm việc trong cơ quan văn chương, vốn quen với việc trực Tết ở đơn vị nhưng năm nay lại bất ngờ xin không trực Tết và quyết định đi tìm lại ký ức tuổi trẻ. Hành trình của anh đưa anh đến một bến xe, lên một chiếc xe ngẫu nhiên và rồi gặp lại hình bóng một người con gái khiến anh nhớ về những kỷ niệm xưa cũ. Câu chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, tình yêu, nỗi nhớ và những chiêm nghiệm về cuộc sống, cuối cùng dẫn tới một kết thúc đẹp đẽ mang đậm tinh thần mùa xuân: tình yêu, sự sống và niềm hy vọng được tái sinh.
5 TRÍCH ĐOẠN ẤN TƯỢNG
1. “Trong nắng nhẹ của buổi chiều cuối năm, Đạt nhìn mái tóc đen óng của Thơ lay động trước gió. Anh bỗng nhận ra có những điều tưởng đã ngủ yên trong ký ức, hóa ra chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ thức dậy”.
2. “Đạt bỏ mì tôm vào cốc, châm hương tiễn ông Công, ông Táo. Căn phòng trọ chật hẹp, mùi khói hương quyện vào hơi nước nóng. Ngoài kia người ta rộn ràng sắm Tết, còn anh lặng lẽ đối diện với chính mình”.
3. “Anh sẽ đi tìm… tìm Thơ. Ý nghĩ ấy đến bất ngờ như một mầm cây bật lên giữa mùa đông. Không cần biết phía trước là gì, chỉ biết rằng nếu không đi, anh sẽ mãi tiếc nuối”.
4. “Bản Hoa đèn nến lung linh trong đêm, tiếng cười nói hòa cùng tiếng gió núi. Ở nơi xa xôi ấy, Đạt thấy lòng mình dịu lại, như thể đã chạm vào một miền bình yên từng đánh mất”.
5. “Yêu và say với đời. Giữa những mất mát, con người vẫn tìm cách níu giữ ánh sáng cho mình. Và khi trái tim biết rung lên lần nữa, họ gọi đó là mùa xuân”…