Sinh năm 1981 tại Nghệ An, hiện sống và làm việc tại Hà Nội, Trần Hoàng Thiên Kim là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Chị xuất bản tập thơ đầu tay khi mới hai mươi tuổi và sớm ghi dấu bằng nhiều giải thưởng văn học. Từ Vọng mùa, Những trò đùa có lỗi đến Mưa tượng hình, hành trình thơ của chị là hành trình đi qua ký ức, tình yêu và những vùng sâu của vô thức.
Thơ Thiên Kim giàu nhạc tính, nhiều biểu tượng, khi mềm mại nữ tính, khi dữ dội siêu thực. Chị thường đặt con người giữa không gian rộng lớn của sông nước, đêm tối, trăng sao để đối thoại với chính mình. Ở đó có tình yêu, có linh hồn, có nỗi cô đơn và những cuộc hẹn vượt thời gian.
Trần Hoàng Thiên Kim viết như người đang lần tìm ánh sáng trong đêm, mỗi câu thơ là một bước đi của tâm hồn. Đọc chị, ta bắt gặp mình trong những khoảnh khắc yếu mềm nhất, nhưng cũng mạnh mẽ nhất khi dám đối diện với cô đơn và yêu thương.
VĂN HỌC CÔNG AN trân trọng giới thiệu chùm thơ của Trần Hoàng Thiên Kim
VŨ ĐIỆU MA
Khi thành phố chìm vào giấc ngủ, những linh hồn bay lên
Nhảy nhót rong chơi trên sân thượng cùng những bông hoa hồng vừa chớm nở
Nghịch vòi nước ướt sũng bùn đất và té nước vào nhau
Những linh hồn ngỡ mình dương thế
Bóng trăng non mang vũ trụ đi qua thành phố
Trăng vĩ đại, trăng đỏ như máu
Giương mặt đám mây hình thiên thần nuốt chửng trăng, nuốt chửng sự kiêu hãnh.
Cả bầu trời đen đặc
Những con ma nhảy múa giai điệu của tử thần
Những con ma quần áo vừa giặt còn đẫm xà phòng nghêu ngao
Quẳng mùi lạ ngập thành phố
Buồn nôn…
Trăng bị nuốt chửng, chớp liên hồi, mưa tuôn
Những ngôi nhà chòng chành trong đại dương
Gương mặt thiên thần biến thành ác quỷ cười ngạo loài người bấn loạn chạy trốn sự xâm lăng
Sấm vang trời ai cứu nổi trái tim…
HÁT RU NHỮNG NGÔI SAO TRÊN TRỜI
Ngủ đi những ngôi sao thức đêm
Ngủ đi những mệt nhọc bay bay như mây mềm
Ngủ đi cơn gió lang thang khắp thế gian
Ngủ đi lá sen gói mộng mơ rải đầy sông Thiên Đức
Một, hai, ba ngôi sao nhấp nháy
Mắt ai dõi về trăm năm hoá ngôi sao lặng lẽ
Ngôi sao sáng trên trời đêm thành phố
Thành phố đã chìm trong giấc mộng say nồng
À ơi, ru những ngôi sao sáng trên nền trời đêm
À ơi, ru em những gian nan mệt nhọc
À ơi, ru con đường dài một mình
À ơi, ru hời nỗi khát trước bình minh
Ngủ ngoan giấc mộng ánh sáng lung linh
Năm cánh ngôi sao ru dài năm tháng
Sông chở bầu trời đầy thuyền tìm bến đỗ
Gom hết tiếng vọng từ ngàn sao trời…
DI TRÚ
Giấc mơ của em chạy về nơi có ánh sáng của anh
Đêm ngủ vùi trong tiếng nhạc êm đềm và nỗi nhớ buộc chặt
Em thức đợi anh trên con đường nghe được hơi thở khao khát
Chạm nhẹ mùa đông khăn ấm trở mình
Gió ngoài ô cửa mở sáng bình minh
Tiếng hát bay cao tiếng cười bay thấp
Muốn làm bong bóng tan trong hương trời ngây ngất
Em đẩy cửa bước vào thế giới ngập tràn mây
Rót cạn xuân em cạn giấc mơ này
Có thể đóng băng anh trong mơ em, giam cầm anh vĩnh viễn
Cũng có thể thu anh nhỏ lại
Rồi mang anh rong ruổi khắp địa cầu
Giấc ngủ em ngưng tụ trong nhiệm màu
Để tình yêu trong em là vĩnh viễn
Anh thuộc về em, chỉ của riêng em, muôn đời không thể khác
Thế gian bé bỏng ơi, ta vo viên ngươi ném thẳng lên trời.