Vũ Thị Huyền Trang là cây bút thơ giàu chất nhân văn, bền bỉ khai thác những lát cắt đời sống gắn với gia đình, miền núi, biên cương và đời sống tâm linh. Thơ chị mộc mạc mà sâu lắng, giàu hình ảnh biểu tượng, hướng tới sự ấm áp của cội nguồn và niềm tin con người.
Chùm thơ dự thi khắc họa vẻ đẹp truyền thống gia đình, tình người nơi biên giới và triết lý nhân quả. Giọng thơ lắng đọng, giàu cảm xúc, kết nối quá khứ – hiện tại, đời sống – tâm linh, làm nổi bật giá trị yêu thương và trách nhiệm con người.
NGHI LỄ CỦA MÙA XUÂN
Trên ngôi mộ ông bà tổ tiên
Những đôi mắt chìm trong sương khói
Năm tháng bụi phủ mờ
Chỉ cỏ cây xanh
Hoa cúc bừng lên
Nhang cháy lụi dần
Lưng cha cong như vệt khói
Chắp tay khấn âm dương hòa hợp
Mời ông bà men theo lời khấn tìm về
Ăn tết cùng cháu con, cau trầu vẫn đợi
Dưới đáy nồi lửa vẫn rì rầm kể
Chuyện tổ tiên giữ ấm mỗi nếp nhà.
TRÊN ĐỈNH LÙNG THÀNG
Tụi nhỏ co cụm dựa vào nhau như cây cỏ đỉnh Lùng Thàng
Chập chờn chiêm bao trong căn nhà trống
Chỉ gió núi mang theo sương lạnh
Và tiếng lích chích của bầy chim non đang rúc sâu vào đôi cánh mẹ mình.
Thằng nhỏ đã thôi không hỏi bố đâu?
Cũng chẳng biết nơi nào mẹ tới
Từng tiếng gọi va vào vách núi
Rơi xuống khe sâu không một tiếng vọng nào
Người chiến sĩ công an tình cờ ghé thăm
Rồi ở lại trong giấc mơ bé bỏng
Màu áo xanh hòa vào màu lá
Tụi nhỏ chờ anh như chờ một phép lành
Chúng gọi anh tiếng “bố” thơ ngây
Mắm, muối, cá khô… anh nuôi chúng lớn
Anh cõng giấc mơ của đàn con nhỏ
Cất cánh bay qua đỉnh Lùng Thàng
Để ngắm đường biên giới vắt ngang
Đồi Đá đen phơi mình trong nắng sớm
Khe nước “Hàm Rồng” trong như lòng người Lùng Thàng
Biên cương tổ quốc mình đẹp lắm!
PHẬT KHÔNG ĐI VẮNG
Cuối năm tìm tới cửa chùa
Then đóng cửa cài chùa vắng lặng
Dưới chân tượng Quan Âm hương tắt ngấm
Chỉ tiếng niệm Nam Mô phát ra từ máy móc đều đều.
Chùa nhỏ quê nghèo im ắng lúc xuân sang
Chẳng hội hè vắng người cúi lạy
Sư thầy lúc đến lúc đi
Chùa lúc ấm tiếng tụng kinh lúc lạnh nhang đèn
Tôi thắp nén nhang ấm lại lòng mình
Cửa khóa nhưng Phật không đi vắng
Trăm lời khẩn cầu đất trời vẫn thấu
Nhưng nhân quả đời người đâu ai sống thay ai.
Cúi đầu lạy Phật tôi về
Chuông không ai đánh mà tỉnh, mê lòng người…