197. THƠ DỰ THI CỦA TRẦN XUÂN TIÊN

Trần Xuân Tiên là tác giả đến từ Quảng Ngãi, thơ anh mang giọng điệu trong trẻo, giàu cảm xúc đời thường. Qua các thi phẩm “Tình xuân” và “Tiếng xuân”, Trần Xuân Tiên khắc họa mùa xuân không chỉ bằng cảnh sắc thiên nhiên mà còn bằng nhịp sống con người: ánh mắt trẻ thơ, nếp nhăn mẹ già, giọt mồ hôi lao động và hơi ấm sum vầy ngày Tết. Thơ anh nhẹ nhàng, tinh tế, gợi một mùa xuân bình yên, nhân ái và rất gần gũi.

TÌNH XUÂN

Xuân lúng liếng mắt em
Thơm môi mềm
Hoa cỏ trong vườn bừng hương ngơ ngác
Bốn bề thật lạ
Xuân ơi…
Sợi chiều nắng thả chơi vơi
Ngỡ ngàng bông trang trước ngõ
Em hát trong veo
Viên sỏi nhìn theo chợt thầm bồi hồi…
Tình xuân chếnh choáng
Ngờm ngợp nắng tràn mặt sông lếnh loáng
Tôi đang mơ?
Đất trời bỡ ngỡ dậy màu ngẩn ngơ…
Thì thào lá vướng sợi tơ
Chiều nghiêng
Nghiêng đến bao giờ
Xuân ơi…

TIẾNG XUÂN

Nắng rót mật vào nhụy hoa
Ủ hương lành
Sương đọng giọt trời lóng lánh
Xuân ơi
Xuân chơi vơi luồn trong từng ngõ ngách
Chị đồng nát cười
Cô quét rác trán đẫm mồ hôi
Anh thợ hồ xây xong căn phòng mới
Cho đôi trẻ kịp về cúng tất niên
Xuân bình yên
Mắt trẻ thơ long lanh trời biếc
Trán mẹ già giãn nếp chân chim
Hoa cỏ hồn nhiên
Gọi khúc xuân ca thắp miền nồng nàn…
Nâng chén trà
Hương tết đượm đà
Lồng lộng trời cao nắng tràn bỡ ngỡ
Rạng rỡ xuân về xôn xao, xôn xao…
Nắng vàng dâng sóng chênh chao
Cựa mình đất thở, thì thào giọt vui…