Nguyễn Xuân Sang là giáo viên Tiểu học đang sống và làm việc tại Gia Lai. Thơ của anh giàu chất suy tưởng, lặng lẽ mà bền bỉ, hướng về con người trong lao động, ký ức gia đình và những khoảnh khắc chuyển mùa của đời sống. Ba tác phẩm dự thi thể hiện giọng điệu nhân văn, hình ảnh tiết chế, cảm xúc sâu, khắc họa niềm tin, ký ức và sự khởi đầu trong những không gian bình dị.
NHỮNG CÁNH TAY VƯƠN THẲNG
rất nhiều đám đông hỗn lộn rình rập xâu xé không gian
rất nhiều cạm bẫy ngày đêm giăng mắc vượt ngoài biên giới
rất nhiều thiên tai đang bủa vây từng tấc đất
rất nhiều nỗi buồn đợi niềm vui…
đôi chân các anh như bàn thạch tiến lên.
không biểu ngữ
không âm thanh
không sắc màu rực rỡ
luôn mang trong mình bộ quân phục xanh lá
với ánh mắt rực cháy khát khao
và một niềm tin tất thắng
như mùa xuân đang về
các anh đi…
các anh đi trên những con đường lặng thầm dấu chân
cuốn từ điển ngành không lưu những tiếng thở than phía trước
những hiểm nguy được đặt nhẹ nhàng sau mỗi bước chân người chiến sĩ…
và khi ló rạng bình minh
sự giản dị và khiêm nhường bước lên
dẫu ngày mai trên vai còn nỗi vất vả nặng gánh.
từ bình minh hôm nay đến tận cùng mai sau
những cánh tay nối tiếp cánh tay
những cánh tay vươn thẳng
vẽ vòm trời bao la xanh…
ALBUM ẢNH
Album ảnh của tôi
khởi tạo nhẹ nhàng khi tôi bắt đầu tượng hình với vạn vật lạ lẫm
có từng cái chớp mắt canh đêm đếm theo chiếc kim đồng hồ cũ kĩ
có dấu đôi bàn tay lầm lũi trong triền miên mưa nắng
có chiếc đèn thắp từ đêm lạnh giá
đợi nụ cười ẩn sau tiếng khóc oa oa…
Album ảnh của tôi
lúc nhoè nhoẹt, lúc rõ hoắc
lúc phóng to, lúc thu nhỏ
tôi ngờ nghệch với đời
chạy theo những vô ưu.
Album ảnh của tôi
có những dáng người ngã dài cùng năm tháng
cho mùa xuân viết lại
có đôi mắt trầm buồn của mẹ sau lời từ biệt
có những trang sách nằm sau lớp vỏ thời gian
chỉ khi đọc thật nhiều đến tận cùng khao khát
mới tường tận về những sâu xa…
Đêm nay ngồi lật lại tháng ngày xưa ấy
thấy những trang trên ngọn đèn đã tắt
tự rọi lòng mình bằng trí nhớ
giọt nước mắt thấm rõ từng lời dạy
tôi ghì chặt lấy sốc nổi tuổi thơ
rút cạn đời mình
vá dần lồi lõm vết thương còn dang dở.
Album ảnh
không lưu bằng những dãy số toán học lặp lại
không mở bằng những nút lệnh lập trình sẵn có
chỉ khởi chạy khi bộ nhớ không còn mẫn cảm với con tim…
GIAO THỪA
Buổi sớm mai
nước trong veo
người đi câu ngủ quên trong kí ức ngày biển động
gió cứ mãi thổi phía mù khơi
con cá rơi tuột khỏi giấc mơ
lạnh ngắt.
Vườn sau
tiếng rom rốp của nhánh củi khô vừa gãy
đè lên đôi chân người
nghe văng vẳng sau hiên nhà trống vắng
thời gian như ngừng trôi
ngập ngừng bên những nụ cười trẻ nhỏ
bầy chim mơ về ngày làm tổ
khắc khoải đường về…
Giao thừa
củi ướt
chỉ màu trắng của khói
len lỏi trong từng ngóc ngách ngôi nhà
nồi bánh chưng chưa kịp chín
sượng trân!
Giao thừa
tiếng pháo nổ giòn nhà bên
và tôi
cũng kịp nhìn em
nhìn bếp than tí tách
loé lên ngọn lửa bắt đầu…