192. THƠ DỰ THI CỦA BÙI VIỆT PHƯƠNG

Nhà thơ Bùi Việt Phương, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT tỉnh Phú Thọ, mang đến chùm thơ dự thi với cảm hứng nhân văn và giàu bản sắc làng quê. Thơ anh lặng lẽ ngợi ca sự sống, con người bình dị và những giá trị bền bỉ của quê hương.

VỚI ĐÀN CHIM SẺ

Con chim nhỏ trên thềm không sợ hãi
Có gì đâu, đương chấp chới mùa xuân
Ai nỡ nhốt sắc hương và giam cầm tiếng hót.
Còn vài hạt gạo vãi ngoài thềm
Chiều qua, nhà nhà gói bánh
Chú chim sẻ nghiêng đầu nhận ra.
Bàn tay em gầy, thon dài khéo léo
Gói lá dong xanh, vun vén Tết quê mình,
Gạo, đỗ, thịt thà… của người làng mình cả
Sương muối, gió Lào, bàn tay họ mỏng ra.
Anh ngồi lặng hàng giờ ngắm đàn chim
Đang ngạo nghễ tiêu dao, trước thềm xuân đang tới
Tự nhiên thấy căn nhà vừa xây mới
Như trang giấy trắng thuở học trò,
Thiên nhiên có quyền năng: hồn nhiên không đắn đo.
Vẫn biết, thời gian nghiệt ngã như đôi cánh nhỏ
Những cái bụng tròn xinh chứa đầy tiếng hót,
Khi đói, khi no
Như tiếng chuông chùa vang lên trong sương lạnh
Tự đầy ắp ấm êm phía trái tim mình./

CHIẾN SĨ TRẺ

Trên vai chưa có ngôi sao nào
Em đứng nghiêm, tay bồng súng
Chiến sĩ trẻ như cành non mới mọc
Xanh tươi nhưng cứng cỏi một ánh mắt nhìn
Bão giông thế nào cũng vươn lên.
Ai nói thời bình
Là chiến sĩ thì không cần chiến đấu
Dịch dã, thiên tai… kẻ thù giấu mặt
Cái ác ẩn thân, đối thủ”tàng hình”.
Hôm qua chiến sĩ là con một người dân
Hôm nay, thấy tổ quốc là mái nhà thật lớn
Mình là con
Nhân dân là muôn người cha, người mẹ.
Bà con nấu cơm, tiếp nước, chỉ lối, dẫn đường
Cho những người con mình vững bước
Bản lĩnh kiên cường như chiến sĩ công an
Cũng hồn nhiên, chân thành như chiến sĩ công an.
Một cánh hoa đào vương trên vai áo
Lấp lánh như ngôi sao…/

GIẤC MƠ TRÊN CÁNH ĐỒNG

Tháng Chạp lại trả cho ta những đường cày
Làm mới giấc mơ về hạt thóc
Từ gốc mạ nhân lên
Mẹ ta khom lưng
Bông lúa cúi đầu
Đứa trẻ cười, ngẩng mặt
Miệng còn dính những hạt cơm vụ gặt.
Cổ tích làng ta
Đều bắt đầu từ gió quạt mo cau
Cả đời chân trần bà đi những đâu
Mà găp cả Thạch Sanh, Sọ Dừa, cô Tấm…?
Không con ạ, chỉ trong lũy trẻ này
Lửa từ rạ rơm, tiếng gà, tiếng sấm…
Mà đủ đầy, ngăn nắp nhân gian..
Tích chèo từ đâu về sống giữa hồn làng
Sáng mai trên cánh đồng
Trong những người khom lưng
Có cả Thị Mầu, Thị Kính…
Ai cũng nâu như đất
Cũng tốt như cây
Để khi trăm tuổi ra cánh đồng này
Trở về nơi bắt đầu trong vắt
Như hạt sương lấp lánh ban bai
Một giấc mơ có thực ở trên đời.