Hoàng Khánh Toàn hiện là học viên dân sự Khóa 18, Trường Đại học Phòng Cháy Chữa Cháy. Thơ anh mộc mạc, giàu hình ảnh, hướng về những con người bình dị trong gian nguy. “Tro lửa” là khúc ca lặng thầm tôn vinh người lính cứu hỏa, nơi nghĩa tình bừng sáng giữa khói lửa và hy sinh.
TRO LỬA
Khi lửa cháy, anh băng vào như gió
Giữa khói mù anh chẳng ngại gian nguy
Tia nước trắng hòa cùng tro lửa đỏ
Giữ sinh linh giữa phút hãi hùng
Mồ hôi rơi chan cùng tia lửa đỏ
Áo sạm đen mà sáng nghĩa tình
Giữa cuồng nộ, anh như thành lũy
Chắn cho đời một thoáng yên bình
Khi khói tắt, trời trong trở lại
Anh lặng thầm đứng giữa nhân dân
Nụ cười ấy hiền như ngọn nắng
Sưởi bao lòng giữa những gian truân…
VÌ BÌNH YÊN ĐẤT NƯỚC
Ngược dòng gió bụi dặm xa
Các anh đi giữa phong ba cuộc đời
Vì dân chẳng ngại đầy vơi
Hiểm nguy rình rập, chẳng rời bước chân.
Áo xanh nhuộm bụi gian truân
Đấu tranh với những tử thần trắng bay
Máu đào đổ xuống đất này
Cho mầm sống dậy, cho ngày bình yên.
Anh nằm lại phía chân biên
Để cho đất mẹ vẹn nguyên nụ cười
Thân trai dâng hiến đôi mươi
Tên anh khắc đá, rạng ngời chiến công.
Gia đình mòn mỏi ngóng trông
Nén hương thơm ngát, lệ nồng tuôn rơi
Anh đi về phía chân trời
Hồn thiêng sông núi đời đời khắc ghi.
LÁ CHẮN XANH
Ma túy là nỗi đau thương
Gieo cơn ảo mộng, lạc đường sa chân
Cuốn vào mục rỗng tinh thần
Đọa đày thể xác, giam cầm nghìn năm.
Những vòi bạch tuộc tối tăm
Hút khô nhựa sống, dã tâm hại người
Lệ rơi héo hắt nụ cười
Mẹ cha kiệt quệ, cuộc đời nát tan.
Các anh – lá chắn thép vàng
Xông pha vào chốn dặm ngàn hiểm nguy
Kẻ thù gian ác, cuồng si
Sẵn sàng nổ súng, sá gì nhân tâm.
Giữa làn ranh giới thăng trầm
Máu anh đã đổ âm thầm đất nâu
Chặn dòng “thuốc độc” thâm sâu
Đổi thân mình lấy sắc màu bình yên.
Ngã vào lòng đất mẹ hiền
Gương mặt thanh thản, chẳng phiền lụy chi
Trận này quyết tử ra đi
Để cho đời mãi xanh rì mầm non.