190. THƠ DỰ THI CỦA DOÃN NGỌC ĐỒNG

Doãn Ngọc Đồng, Thiếu tá, giảng viên Học viện An ninh nhân dân. Bài thơ “Nam Giang – Tình yêu và nỗi nhớ” được viết từ trải nghiệm gần hai năm tăng cường công tác tại xã biên giới La Êê, Nam Giang, Quảng Nam, là tiếng lòng mộc mạc, chân thành về tình người Cơ Tu, Tà Riềng và ký ức không thể quên nơi miền biên viễn.

NAM GIANG – TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ

Nam Giang ơi cũng sắp xa nhau rồi!
Mới ngày đầu gặp nhau còn bỡ ngỡ
Con suối La Êê thì thầm nỗi nhớ!
Mai xa rồi có nhớ nhau không?
Gặp Nam Giang vào một ngày đông
Thạnh Mỹ, Cà Dy níu lòng chút nắng
Tà Pơơ, Tà Bhing, Chà Vàl mây buồn lặng
La Êê đón người mưa rừng lạnh thấu xương!
Thương nhỏ em sáng đi bộ đến trường
Chiều lên núi cõng củi về góp bếp
Bó củi to làm em tôi thấm mệt
Nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi.
Cô giáo con đi bộ tận lưng đồi
Hỏi vì sao hai hôm rồi con không đi học
Bé mắt to tròn đang chực khóc
Con bị đau, nhớ lớp quá cô ơi!
Nhớ dáng mế gầy tựa cửa ngồi!
Bố lội suối bắt cá Niêng về kẻo tối
Chị hai mình gùi măng về luộc vội
Bữa cơm chiều ấm áp nụ cười vui!
Anh Biên phòng áo đẫm mồ hôi
Gùi lúa giúp dân hai vai nặng trĩu
Mế đứng cười khen anh này gùi khéo
Đến mùa sau lại giúp mế nghe con!
Chú dân quân gùi cát lên non
Dựng cho bố căn nhà trước mùa mưa đến
Cô thanh niên trao nụ cười trìu mến
Anh công an đang trộn dở vữa láng nền!
Nhớ những lần đến hội toàn dân!
Bà con Cơ tu chúc nhau mông ka rơ mạnh khỏe
Tiếng Tà Riềng cũng nhắn rằng thương thế
Chân chất thật thà mà chứa đựng yêu thương.
Khi đã yêu đâu cũng là quê hương
Hà Nội, Nghệ An hay Quảng Nam cũng vậy
Tình cảm bà con nhiều hơn cây trên rẫy
Xa nhau rồi thương nhớ quá đất mình ơi!