184. THƠ DỰ THI CỦA HUYỀN MẾN

Huyền Mến là bút danh của Nguyễn Thị Mến, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Sơn La. Thơ của chị lặng lẽ, giàu nữ tính, thấm đẫm hơi thở vùng cao và những suy tư về con người trong thử thách, ký ức và sự hồi sinh. Qua nhiều tập in chung và giải thưởng văn học, Huyền Mến cho thấy một giọng điệu bền bỉ, nhân văn, hướng về cộng đồng và những giá trị tốt đẹp.
Tác phẩm “Đi qua vùng tối Tà Dê” được viết tặng các chiến sĩ công an trong chuyên án 279LL tại bản Tà Dê (Lóng Luông, Vân Hồ, Sơn La). Bài thơ khắc họa cuộc chiến thầm lặng giữa sáng và tối, nơi ý chí, hy sinh và khát vọng tự do vượt lên nỗi sợ hãi, mang lại bình minh cho mảnh đất từng chìm trong bóng đêm.

ĐI QUA VÙNG TỐI TÀ DÊ

(Viết tặng các chiến sĩ công an trong chuyên án 279LL tại bản Tà Dê,Lóng Luông, Vân Hồ, Sơn La)
Khu sinh thái sợ hãi
chìm trong bóng tối
“Vua núi ” lên ngôi không ngồi tựa ngai vàng *
mọi thứ xung quanh là thuốc mìn súng đạn
những hoài nghi thấp thỏm
một tiếng động nhẹ cũng khiến tim ngừng đập
một bước chân lạ run rẩy cả rừng xanh
những ánh mắt lặng lẽ giấu vào đêm khát mùi nắng mới
tiếng nói tiếng cười khát hai chữ tự do
Tà Dê!
những mầm non yếu ớt
núi đá gồng mình đối diện với nguy nan
chuyên án 279LL đưa ra đánh dấu điểm vàng **
thức tỉnh những trái tim mang tên khát vọng
Những cuộc chiến thầm lặng
hơi thở khiêm nhường trước rộng lớn của không gian
Những chiến sĩ công an ý chí vững vàng mang trái tim bọc thép
“nếu tao chết hãy đốt hộ tao mấy cuốn nhật ký này”***
như một lời thề hồi sinh nơi bóng đêm hiện hữu
Cuộc chiến nổ ra giữa hai miền sáng – tối
tiếng súng đùng đoàng bóp nghẹn nỗi niềm mong
mùi khói thuốc bay lên hoà quyện nén hương lòng của người mẹ đợi chờ con khắc khoải
người vợ trông chồng mắt ướt cả miền xuân
văng vẳng bên tai tiếng trẻ đòi cha bồng
nên lý trí làm tăng thêm ý chí
Cơn mưa máu…
những pháo đài sụp đổ
những ngôi nhà gỗ vỡ vụn
những vệt máu loang lổ nhuộm đỏ trời đêm
những ánh sáng yếu ớt xua tan màn sương ám mùi khói thuốc
bản Tà Dê xoay mình dưới nền trời trong xanh và nắng vàng rực rỡ
một ngày mới lại bắt đầu…
Chú thích:
(*) Ám chỉ hai tên tội phạm Tuân và Thuận
(**): tên chuyên án trong vụ vây bắt tội phạm ở Tà Dê Vân Hồ tỉnh Sơn La( 2014 – 2016)
(***): trích lời dặn của 1 chiến sĩ công an trước khi vào trận chiến vây bắt tội phạm.

HỒI HƯƠNG

Từ ngày bố mẹ kết đôi
Trầu cau quấn chặt thêm vôi thắm tình
Những bông hoa nhỏ đẹp xinh
Tắm mưa gội nắng lung linh giữa đời
Đầu đình có cái giếng khơi
Những đêm trăng trốn đi chơi hội làng
Mẹ thì kéo sẩy kéo sàng
Bố thì gánh những ánh vàng cuối năm
Nội ngồi móm mém ngoài sân
Trông người năm cũ tóc xanh đổi màu
Áo chàm nhuộm cả mùa đau
Mắt sâu thăm thẳm nát nhàu thời gian
Bao năm xuống biển lên ngàn
Trở về bến cũ đò ngang muộn chiều
Xác xơ lá kể trăm điều
Đồi thông thốc gió hồn phiêu cõi nào?
Bố giờ nhà ở trên cao
Xung quanh hàng xóm lối vào khó xoay
Áo quần dính trịt cỏ may
Đào mai ríu rít xuân bay về làng.