Vi Thùy Linh (sinh ngày 4 / 4 / 1980 tại Hà Nội) là một nhà thơ nữ đương đại nổi bật của Việt Nam, thuộc thế hệ các cây bút trẻ đầu 8X. Chị bắt đầu viết thơ từ khi còn thanh thiếu niên, bài thơ đầu tiên được đăng trên báo Tiền Phong năm 1995, và sớm được xem như một hiện tượng thơ trẻ bởi giọng điệu nồng nhiệt, bộc trực và giàu cảm xúc. Chị từng xuất bản nhiều tập thơ như “Khát”, “Linh”, “Đồng Tử”… với phong cách sáng tạo, thăng hoa, từng tổ chức đêm thơ và trình diễn thơ ở nhiều nơi trong và ngoài nước. Vi Thùy Linh coi thơ là sứ mệnh và luôn khẳng định cái tôi cá nhân mạnh mẽ trong sáng tác.
Chùm thơ dự thi Xuân Mới của Vi Thuỳ Linh là bản hợp xướng giàu cảm xúc về mùa xuân, âm nhạc và con người trong nhịp sống đương đại. “Vĩ thanh hy vọng” ngân lên từ không gian hòa nhạc, nơi quá khứ – hiện tại – tương lai giao thoa, gieo mầm tin đợi cho năm mới. “Sắc bình yên” tôn vinh vẻ đẹp thầm lặng của lực lượng công an, những con người chọn dấn thân để gìn giữ an yên xã hội. “Đen trắng” đối thoại giữa nghệ thuật và đời sống, giữa hy sinh và khát sống, khắc họa chiều sâu nhân bản trong mùa xuân của trách nhiệm và yêu thương…
VĨ THANH HY VỌNG
Tháng 2 trong veo
Nghe concerto “Bốn mùa” của A.Vivaldi*
Thầm thì lưu luyến
Thời gian đâu chỉ là số cuối thay đổi mỗi năm công lịch
Những vòng quay tuần hoàn không lặp nội dung
Vòng xoay kim đồng hồ vòng bánh xe vòng đời
Những kết thúc và bắt đầu – liên tục
Đắm say cây đàn Pháp cổ
Đô Phương Nhi mê mải cao trào
Cô gái tuổi 27 với chiếc violon 127 tuổi
Đang dồn dập giữ thời gian chậm lại
Đang phác thảo mùa Xuân bằng tình tự
Cuộc đời nhà soạn nhạc – nghệ sĩ – thính giả
Gặp nhau khi tam thế đồng hiện
Quá khứ – Hiện tại – Tương lai tích lọc trong buổi tối nhiệm màu
Những buổi tối của những người biết yêu nhau
Chiều sâu bình yên trong không gian nhà hát Hồ Gươm
Là khi hạt hạt thanh âm ươm mầm tin đợi
Đêm hoà nhạc đầu năm
Vĩ thanh của hy vọng
Ngón tay Phương Nhi nhấn nốt láy âm
Ngón tay ViLi tìm chữ âm thầm
Từng nét Xuân ngời khi kim giờ nhập vào đũa chỉ huy nhạc trưởng
Bản giao hưởng số 2026 của thế giới
Mở chương đầu!
2.2026
* Concerto cho Violon, kiệt tác của nhà soạn nhạc Ý, Atonio Vivaldi (1678 – 1741), công diễn lần đầu năm 1725.
SẮC BÌNH YÊN
Trên ngõ nhỏ phố đông đường lớn
Vẫn thấy sắc phục xanh – vàng
Ít gặp màu tím than của lính cứu hoả
Có ai “mong” gặp cảnh sát chữa cháy đâu
Vậy mà họ không khi nào” thất nghiệp”
Tú tài chọn thi vào các trường công an, đại học phòng cháy chữa cháy là người dũng cảm
Chọn quên những lo, sợ lẽ thường
Nơi người ta chạy, tránh thì cảnh sát lao vào
Cứu hoả, hình sự, điều tiết giao thông
Bụi gió nắng cháy bão lụt thiên tai tội phạm
Máu, nước mắt, tính mạng
Vì nước quên thân, vì dân phục vụ
Tôn chỉ thiêng liêng hơn 80 năm
Từ nhân dân, mang tên nhân dân
Xanh – vàng, sắc phục nhiều như lá – lá nhiều như tai, mắt
Thấy bóng dáng các Anh là thấy được chở che, thấy công bằng, lẽ phải
Công an
Tên chỉ mang chức năng sứ mệnh
Mà không kham chứa hết ý nghĩa anh hùng
Lời cảm ơn nói cũng “vô cùng”
Anh sống cho nụ cười yên vui từ người già, trẻ nhỏ
Có khó khăn là gọi các Anh
Ước mong xã hội vươn tới văn minh, nghiêm minh
Để Công an được ngày vui Tết
Và đừng tăng thêm liệt sĩ thời bình!
2.2026
ĐEN TRẮNG
88 phím dương cầm lướt ngón dài
Mùa xuân mới, mùa âm nhạc mới
Những kiệt tác 400 năm, 300 năm, 200 vẫn vang lên khắp nơi
Nhân số mùa, biết sức sống của vẻ đẹp không giới hạn
Mùa có áo là hoa và lá
Người chién sĩ mang sắc phục qua năm tháng
Làm bộ đội, công an nhân dân: chọn nghiệp hiến dâng
Mấy khi sống cho mình, dù trở về nhà, mặc thường phục
Nữ chiến sĩ được ví “bông hồng thép”
Lính quả cảm là lá chắn thép, cột mốc sống
Họ sinh ra đâu phấn đấu thành anh hùng
Nhưng đã sống – chiến đấu bằng ý chí kiên cường
Với nghị lực siêu thường đáng kính
“Chập chờn trắng đen không thể nhìn thấy đáy”*
Lời ca khúc phim Cảnh sát hình sự bao người nhớ
Thế giới muôn hình, thế nhân lắm lúc vô tình
Người lính gác trang nghiêm ví như “bức tượng”
Người lính xông pha gan dạ được tôn ca “mình đồng da sắt”
Nhưng bao nỗi buồn đau, nước mắt
Được kết tinh thể hiện bằng chính nghệ sĩ trong lực lượng công an
Ai hoá thân trọn hết?
Được thường xuyên tới Hồ Gươm – nhà hát đẳng cấp quốc tế được xây dựng vận hành bởi Bộ Công an
Tôi càng thấy tầm trí tuệ, tâm hồn của những người đáng quý
Những con người mà các loại hình nghệ thuật cũng chưa lột tả hết
Vẻ đẹp của sự quên mình
Tối 30 Tết, nghe tiếng dương cầm chơi nhạc mùa Xuân
Lại sờ từng dẻ xương sườn
Trong lồng ngực một trái tim khát sống
88 phím đen trắng ngân dưới lớp da sạch vừa tắm lá mùi trước bữa cơm quan trọng nhất năm
Bữa tối Tất niên mà người lính công an hiếm khi có mặt
2.2026
* Ca khúc của nhạc sĩ Vũ Thảo sáng tác năm 1997.