Ngô Văn Vinh là Trung tá, PGS.TS, Phó Trưởng khoa Nghiệp vụ Điều tra hình sự – Học viện Cảnh sát Nhân dân. Bên cạnh công tác nghiên cứu, giảng dạy và thực tiễn đấu tranh phòng, chống tội phạm, ông còn bền bỉ sáng tác thơ với giọng điệu giàu cảm xúc, kết hợp nhuần nhuyễn chất nghề nghiệp và chiều sâu nhân văn.
Hai bài thơ “Bắt em” và “Chuyện dâu tằm” thể hiện rõ phong cách ấy. “Bắt em” là một khúc tình ca độc đáo, sáng tạo khi mượn ngôn ngữ pháp lý, nghiệp vụ điều tra để diễn đạt cảm xúc yêu đương nồng nhiệt, hóm hỉnh mà chân thành. Trong khi đó, “Chuyện dâu tằm” lại lắng sâu vào miền ký ức, gợi nhớ làng quê, nghề tằm tang và hình bóng người cha tảo tần, qua đó gửi gắm nỗi hoài niệm về những giá trị truyền thống đang dần khuất bóng giữa nhịp sống hiện đại.
Thơ Ngô Văn Vinh dung dị mà tinh tế, vừa mang dấu ấn nghề nghiệp, vừa chan chứa tình người và ký ức văn hóa.
BẮT EM
Phải “bắt khẩn cấp” em thôi
Vì em sắp “giết” một người biết không
Bởi em “tàng trữ” tim hồng
Gieo cho ai đó cả lòng nhớ nhung
Anh về “tạm giữ” phòng chung
“Khởi tố” anh sẽ “hỏi cung” suốt đời
Chỉ em! Chỉ với em thôi.
Đợi em “khai” lấy một lời yêu anh
Nhìn em qua ánh mắt xanh
“Giám định” ánh mắt nên anh biết rồi
Biết em đỏ thắm làn môi
Hóa trang để giấu nụ cười cho anh
Biết em có suối tóc xanh
Gió lùa e ấp làm anh ngượng ngùng
Biết em có ửng má hồng
Để anh phải nhớ phải mong suốt đời
Biết rằng em sắp “giết” tôi
Muốn thiêu cháy một con người yêu em.
10.02.2006
CHUYỆN DÂU TẰM
Những ruộng dâu trải suốt cuối con đường
Thân khẳng khiu, gieo hàng thô kệch
Nhưng lá xanh, xếp tầng dày, mát, mượt
Ươm trắng, ươm vàng, gieo triệu đường tơ
Chuyện dâu tằm ký ức của ngày xưa
Nửa buổi tan trường đạp xe đi trảy lá
Em còn trẻ con, hàng dâu cao quá
Lấp ló trời, em vén cả vầng mây
Từng tuổi tằm lớn lên, từng né tơ dày
Bố tảo tần, nuôi em khôn lớn
Mùa dâu tằm cứ qua rồi lại đến
Năm tháng hao gầy, bố tóc bạc thời gian
Thật lặng im, để nghe tiếng tơ đàn
Của tằm ngoan dệt tháng năm da diết
Mùa thu năm nào, Bố đi vào vĩnh viễn
Con nhớ thương nhiều, nhớ cả những mùa dâu
Những cánh đồng, giờ đã chạy đi đâu
Nhà lối phẳng phiu, con đường hối hả
Tằm bình tĩnh nhả tơ, con người thì vội vã
Nên chen về lấn át cả ngàn dâu
Những nong tằm giờ đã chạy đi đâu
Không thấy tiếng người ho, hết tiếng tằm gặm lá
Chỉ còn đêm, sao yên tĩnh thế
Bỗng mơ về một áo lụa Hà Đông!
Hà Nội, ngày 10 tháng 5 năm 2014