Hạ Như Trần là cây bút thơ giàu cảm xúc, thiên về những đề tài ký ức, gia đình và sự hy sinh thầm lặng. Thơ chị mang giọng điệu trầm lắng, chân thành, chạm tới những miền sâu kín của tình thân và lịch sử đời người.
MÙA XUÂN Ở LẠI
Mẹ kể về cha
Về mùa xuân năm ấy
Cha khoác ba lô rời ngõ nhỏ
Biển khơi ngưng gió
Con đường làng hoa cỏ đẫm sương đêm
Cha đi
Mang theo cả con tim nhiệt huyết
Mang theo nụ cười của mẹ
Và giọt máu tình yêu chưa kịp gọi tên đang lớn dần trong im lặng
Mẹ kể
Ngày biên thuỳ đầy nắng
Đêm biên thuỳ phiêu diêu
đã châm đầy bóng tối là nguồn cơn vào cõi trầm tư
trong một bức thư
một bức thư duy nhất
Cha viết
về những đêm không ngủ
về đồng đội
về những lần bom dội chiến hào
về nổi nhớ nhà tấc dạ cứ nao nao
về hình ảnh đứa con thơ trong giấc mơ đưa tay chờ cha bế
về mùi trong nguyên sơ từ trong dâu bể
cả một đời lầm lũi hiến dâng
Mẹ kể
kể trong huyết lệ
nơi một linh hồn đang cạn dần hơi thở
khẽ rung lên tiếng vọng mơ hồ
bước chân hội ngộ
trước khi về với cố thổ hư vô.
NGƯỜI GIÀ NHỚ MẸ
Dẫm lên chiếc bóng liêu xiêu
Ngõ quen hoe vắng góc chiều lẻ loi
Lặng người
cất tiếng mẹ ơi!
gần trăm năm
vẫn như lời đầu tiên
Bàn tay thô ráp ưu phiền
Giá như được áp vào miền tóc xưa
lưng cong cõng nắng sang mùa
bàn chân nức nẻ sớm trưa bùn lầy
cháo rau qua bữa lất lây
mà lòng vẫn rộng chứa đầy thế gian
Trăng nghiêng bóng rụng qua ngàn
Bao năm con đếm nắng tàn. Nơi xa
Mẹ ơi!
con cũng đã già
lưng đau tóc bạc
vẫn là trẻ thơ
về bên bếp mẹ thẫn thờ
nghe mùi rơm rạ
mà mơ thuở nào!