161. THƠ DỰ THI CỦA THANH PHONG

Nguyễn Thanh Phong là giáo viên Ngữ văn, đồng thời là một giọng thơ giàu suy tưởng và xúc cảm. Chùm thơ dự thi của anh lặng lẽ đi vào những tầng sâu của ký ức và thời gian, nơi hình ảnh người mẹ, mùi Tết, tuổi già và sự trôi chảy của đời sống được nhìn bằng con mắt chiêm nghiệm. Thơ Thanh Phong không kể chuyện theo tuyến tính, mà chưng cất cảm xúc qua biểu tượng, mùi hương và những lớp trầm tích tinh thần, tạo nên một không gian thơ chậm, sâu, giàu dư vang nhân văn

MẸ LÀ HOA ĐẤT

mẹ ngồi đó
dấu hỏi treo lơ lửng giữa chiều
thác tóc đổ xuống vai
đông đặc trong thời gian hóa thạch
vầng trăng khuyết chạm vào nếp đất
vẽ lên nền nắng thưa
những ký tự lặng câm
mẹ đã gánh hoàng hôn qua những cánh đồng
bùn phèn mọc rễ dưới chân
nở ra mùa hoa trái
lời ru không còn là tiếng hát
lời ru là dòng nhựa xanh chảy trong mạch ngầm
nối những cánh diều ảo ảnh
với cuống rốn làng quê
con bỏ quên ồn ào phố thị
về quỳ bên mẹ
chạm vào những vết nứt trên vỏ cây cổ thụ
trong kẽ tay gầy
con nghe tiếng mùa xuân cựa mình thức giấc
từ những trầm tích bao dung

MÙI CỦA TẾT

tết có mùi của những chiều cuối năm
nơi tháng Chạp đọng mật vào kẽ mắt
mùi của vệt nắng gầy đi lạc
chạm vào bình gốm cũ
đánh thức một làn trầm
thời gian rỉ sét bỗng hóa thành sợi chỉ
xâu chuỗi âm thầm trên những mùa qua
tôi tắm mình trong nước lá mùi già
gột rửa những vết xước của mùa xưa đang cạn
mùi của gừng cay xé toạc màn sương
nghe tiếng nếp cựa mình trong nồi đồng đỏ thắm
mùi của đất nâu
mùi của mồ hôi đọng thành vị mặn
phơi trên những cánh vàng vừa hé nụ môi sương
vị tết tan ra
rót đầy vào những hốc nhớ của miền thương
có mùi của ông bà từ cõi hư vô trở lại
gió bấc thổi về mang theo hương của những thời xưa dại
rượu xuân chưa nhấp mà hồn đã say trong nhịp gõ thời gian
mùi của sự bắt đầu len lỏi qua những phai tàn
vẽ lên gương mặt năm mới một vòng cung rạng rỡ

NHỮNG VẾT RẠN CỦA THỜI GIAN

khi người già đi
thời gian mọc mầm trong hốc mắt
con chim xanh ngậm hạt sương nín bặt
thả xuống đời một phiến đá phai
người hong lại vạt nắng rêu phong trên những kẽ tay
nơi sợi gân xanh cuộn thành hình hài sông suối
chảy ngược về phía hoàng hôn
những nếp nhăn là những đường mòn pha lê rạn
chứa cả bầu trời loãng ra trong chén rượu tàn đêm
người nghe nhựa sống len qua từng vết nứt dịu êm
vẽ lại chân trời bằng mực của loài mây trắng
mùa xuân không đến từ bên ngoài
mùa xuân mọc lên từ im lặng
của những đóa hư vô đang nở rộ giữa ngực gầy
tuổi già là chiếc đồng hồ bằng thủy tinh tan chảy
tưới lên gốc rễ của ký ức một niềm kiêu hãnh còn xanh
người chẳng còn phân vân giữa tàn phai và rực rỡ sắc xuân
khi cánh én chở hoàng hôn đắp lên nền lộc biếc
tuổi già là một giấc mơ trong suốt
không còn lời hối tiếc
chỉ còn tiếng lá rụng vào trong máu ngân vang
người tan vào bước chân của vầng dương muộn
để thấy mùa xuân đang tái sinh từ những tro tàn
lúc đó
thời gian không còn trôi
thời gian chỉ là mặt hồ
nơi người soi thấy mình
xanh mướt một triền xưa