Tác giả Minh Dương, tên thật là Nguyễn Thanh Phú, hiện công tác tại Cục Tổ chức cán bộ, Bộ Công an. Bên cạnh công việc chuyên môn, anh viết thơ như một cách ghi lại suy ngẫm cá nhân về con người, trách nhiệm và những giá trị bền bỉ của đất nước.
Bài thơ “Ước vọng mùa xuân” được viết từ cảm thức đó. Mùa xuân trong bài thơ không chỉ là thời gian, mà là trạng thái tinh thần – nơi đất nước tiếp tục đi tới bằng lòng tin, sự gắn bó giữa lực lượng vũ trang và nhân dân, cùng những điều lặng lẽ nhưng bền bỉ làm nên sức đứng vững của quốc gia.
ƯỚC VỌNG MÙA XUÂN
Xuân về sau những mùa gió bụi
Đất nước đứng lên từ vết xước thời gian
Có những con đường không ghi trên bản đồ
Nhưng in sâu trong dấu chân người đi trước
Từ bữa cơm từng bát chia nhau
Đến phố sáng đèn không cần ai nhắc nhớ
Bình yên tháng tháng năm năm có từ đâu?
Bởi những người thức thay cho đời trọn giấc
Không cần gọi tên anh hùng
Họ lặng lẽ đứng về phía đúng
Giữ từng mái nhà giữa chập chùng sóng bão
Để tim người sói sáng lúc gian lao
Có những năm tháng không cần giải thích
Chỉ cần sống đến tận cùng lương tâm
Có những mất mát không ghi trong huân chương
Nhưng vẹn nguyên trong dân mình một niềm thương
Một đời đi giữa đúng – sai
Vẫn chọn hướng về sự thật
Dẫu có lúc đêm không đèn tất bật
Nhưng trái tim xanh màu dẫn lối
Cuối con đường mùa xuân nở những ban mai