157. THƠ DỰ THI CỦA TRẦM HƯƠNG

Nhà văn Trầm Hương (tên khai sinh Bùi Thị Thủy), sinh năm 1963 tại xã Lộc Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre, là một nhà văn, biên kịch và nhà báo Việt Nam nổi tiếng. Bà tốt nghiệp kỹ sư nông nghiệp, cử nhân điện ảnh và thạc sĩ báo chí, hiện là Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh và là hội viên nhiều hội văn học nghệ thuật. Trầm Hương được biết đến với những tác phẩm sâu sắc về chiến tranh cách mạng, cuộc sống con người và phụ nữ Việt Nam, đồng thời giành nhiều giải thưởng văn học uy tín.

Chùm thơ dự thi của Trầm Hương là hành trình suy tư về thân phận con người, giá trị của chữ nghĩa và những đổ vỡ tinh thần trong đời sống hiện đại. Từ “Người đàn bà lỗi sinh” giàu chất tự sự, phản biện định kiến, đến “Lửa và sách” ám ảnh về chiến tranh, tri thức và sự hủy diệt, rồi “Bếp lạnh” lắng sâu nỗi cô đơn trong đời sống hôn nhân, thơ Trầm Hương cho thấy giọng điệu nhân văn, bản lĩnh, giàu chiêm nghiệm và ý thức cải biến số phận.

NGƯỜI ĐÀN BÀ LỖI SINH

Cô được sinh ra vào ngày mùng tám tháng tư âm lịch năm dần
ấy là vào một buổi chiều mùa hè
bà nội bấm đốt ngón tay mắt buồn ngấn lệ
“Trai nhâm gái quý
phải chi là con trai
con nhỏ này lỗi sinh kiếp làm người…”
Người đàn bà lỗi sinh nên lận đận
mẹ cho đôi má lúm đồng tiền lắm duyên nhiều nợ
một trái tim đa cảm dễ tổn thương
là tài sản vào đời
Người đàn bà lỗi sinh nên chết hụt nhiều lần
chiếc quan tài bé xíu từng mở ra, chờ đợi…
cô được cứu sống bằng lòng tốt bình thường của con người
nên được trao năng lực cảm thấu nước mắt
phát hiện những điều phi thường
từ cõi nhân gian lầm bụi
Người đàn bà lỗi sinh
lặng lẽ hoá giải nghiệp bằng chữ nhẫn…
giơ bàn tay thô ráp sần sùi
lau nước mắt trong đêm
kiên định một con đường
vẫy vùng giữa mê trận dối lừa
người đàn bà lỗi sinh chọn cho mình góc khuất
nơi cô đối diện chính mình
thấu triệt nỗi khổ niềm đau…
Người đàn bà lỗi sinh
được ông trời trao cho cơ hội
biến nghịch duyên thành hoa trái
Người đàn bà lỗi sinh
đi qua miệt thị khinh khi
những lời nguyền cay độc
những ngộ nhận, chấp ngã
thinh lặng để là mình
người đàn bà lỗi sinh nên biết phải can đảm gấp nhiều lần
một mình bước đi
trên con đường gai nhọn
Người đàn bà lỗi sinh nên hạnh phúc muộn màng
phần chăn ấm không thuộc về mình
trong đêm lạnh
tìm cách thắp lửa
chim phượng hoàng bay lên rực rỡ
từ đổ nát hoang tàn
Người đàn bà lỗi sinh đâu có lỗi gì
xin đừng mặc định số phận
gắng sức từng chút một bàn chân tóe máu
đất nở hoa
cảm ơn mẹ cha
đã sinh ra một con người
Người đàn bà lỗi sinh
không cam tâm
không đầu hàng số phận
quyết liệt cải số mình

LỬA VÀ SÁCH

Người xưa nói ba năm mới viết nổi câu thơ hay
ta cả đời viết ra một chữ ghim vào lòng người cũng là điều không tưởng
vâng, một chữ thôi là trò đánh đu số phận
mải miết đi tìm
huống chi bộ sách ngàn trang
huống chi bộ sách nhiều tập
Không gì kỳ vĩ hơn sách
không gì đồ sộ hơn sách
không gì trĩu nặng hơn sách
không gì mong manh hơn sách
không gì dễ vỡ vụn hơn sách
không tin hãy xé toạc một trang sách thử xem
sự hủy hoạt bật lên tiếng tiếng kêu thảm bén hơn gươm
Một quyển sách được viết ra
dù hay dở thế nào cũng có trang cần đọc
một quyển sách được làm nên bằng biết bao công sức
từng trang sách lật qua có vị muối biển khơi
tiếng xào xạc đại ngàn
tiếng sóng từ sông
sách thấm máu và nước mắt từ nỗi đau xuyên thấu
tầng tầng lớp lớp
những phận người
Sách cho ta kho báu
bạn và tôi nâng niu
đặt quyển sách lên kệ
rồi làm nghi thức chiêm bái trí tuệ
nhè nhẹ mở ra…
nhận được những ân điển vô giá
Sách người bạn trung thành
là người thầy vĩ đại
sách người tình thuỷ chung
dâng hiến không mệt mỏi
thinh lặng hiện hữu
sách đưa ta đi qua những ngôi đền thiêng
mang theo giấc mơ làm người khổng lồ
bay trên đôi cánh tự do
vượt qua giới hạn con người
trong suốt những điều vi tế
hãy nhìn kìa
những quyển sách trên kệ đang ôm ấp, nương tựa nhau
những trang sách giao hoan, phát tiết, thăng hoa
cộng hưởng hào quang trí tuệ
cộng nghiệp những gì sách nói
Vũ trụ sinh sôi
Những trang sách đưa người đọc đi xa
bay và bay
mơ và mơ…
Chợt giật mình tỉnh thức vì tiếng bom rền
từ ti vi màn hình phẳng
trong một thế giới rất phẳng
tên lửa siêu thanh tên lửa hành trình
thành phố đẹp tươi đổ nát
những ngôi nhà bốc cháy
lửa phần phật bén vào những kệ sách
Rừng cháy
lan nhanh đến những ngôi nhà trong thành phố
lửa bén đến quyển sách được đặt trang trọng trong một không gian đẹp nhất
anh không biết làm gì
trước lúc rời đi
trước lúc biến thành ngọn đuốc cháy bùng
Lúc này đây sách là thứ mong manh nhất
dễ bén lửa và dễ huỷ hoại nhất
trong tích tắc những quyển sách biến thành tro
không còn gì trong biển lửa
Người cầm trên tay quyển sách bất lực nhìn chiến tranh
bất lực nhìn sự khô hạn được kích hoạt
lửa cháy lan
lửa thiêu rụi
lửa huỷ hoại
lửa tàn phá…
Thứ quý giá nhất
là thứ dễ tổn thương nhất
lửa và sách!

BẾP LẠNH

Có lẽ nào anh không thể nhận ra
Bếp nhà mình từ lâu đã lạnh
Nơi em nấu những món ngon thường ngày
Canh khoai tím mùa xuân
Canh sen mùa hạ
Cốm giòn mùa thu
Mùa đông măng giá
Bằng trái tim ấm nồng
Có lẽ nào anh không thể nhận ra
Bàn tay em từ lâu bất động
Nơi mỗi buổi tối em chạm vào những đốt xương anh
Bằng tình yêu sâu nặng
Kích hoạt những huyệt đạo
Khơi dòng chảy yêu thương
Chợt nhận ra sự tàn nhẫn hồn nhiên của anh
Chúc ngủ ngon hôn một người đàn bà khác
Lẽ nào anh không thể nhận ra
Trái tim em đang băng giá
Tình đã chết thì không khiên cưỡng
Chỉ là em đang tập vui với chính mình