Thượng uý Triệu Việt Hoàng hiện là cán bộ Phòng Tổ chức cán bộ, Công an tỉnh Thái Nguyên. Thơ anh mang đậm hơi thở miền núi phía Bắc, khắc họa sinh động cảnh sắc mùa xuân, phong tục bản làng các dân tộc, hòa quyện hình ảnh người chiến sĩ Công an tận tụy giữa đời sống bình dị, ấm áp nghĩa tình.
XUÂN MIỀN NGƯỢC
Dọc sông Cầu ta đi về miền ngược
Nơi rừng núi, đèo khấp khuỷu quanh co
Gió thổi tóc em gái Tày nhẹ bước
Đèo Gió mây giăng kín lối anh về
Cánh đào phai còn đọng vài giọt ướt
Sớm anh đi công tác trên bản xa
Cái tê lạnh của mùa đông chưa ngớt
Nhưng đã có ánh nắng của mùa xuân
Nụ hoa lê đã hé nở môi cười
Nàng Dao Tiền đan khăn bên bếp lửa
Dọc Đèo Giàng hàng ngô xanh nẩy hạt
Ruộng bậc thang đã chờ nước đong đầy
Cối giã bánh thơm hương nếp nồng nàn
Nàng áo xanh chèo thuyền Hồ Ba Bể
Anh chiến sĩ nắm tay em e thẹn
Tóc em cài nụ tuyết mai say mê
Hương Khẩu Sli, mẹ em vừa mới gói
Rắc thêm vừng, lạc ba nhổ bên cồn
Cầm trên tay chén rượu mừng năm mới
Anh hoàn thành tốt nhiệm vụ muôn nơi
Năm nay hội xuân tung còn rực rỡ
Từng cặp đôi giã bánh giày nếp nương
Các cụ già chao bánh trời trong mỡ
Cơm lam, thịt gác bếp khói còn vương
Trại chỉ huy tiếng cười ai rôm rả
Tiếng khèn ai, vang vọng giữa mùa xuân
Chiếc khăn thêu thổ cẩm màu đẹp quá
Tặng cho anh người chiến sĩ hành quân.
XUÂN VỀ SLAM CHIÊM
Cây nghiêng mình ra lộc
Đào hé nở rực hồng
Cỏ may đang thay lá
Nắng chiếu ấm lan xa
Cánh én liệng trên mây
Dài thảo nguyên xanh ngát
Sương đọng trên ngọn cây
Con đường dài uốn lượn
Slam Chiêm vào mùa xuân
Mỵ đã may thêm áo
Chờ anh về trên bản
Rước em qua Nhà Sàn.
Bản em “ba tấm chăn”
Năm nay xuân mở hội
Thắm đượm cả mâm xôi
Em se chỉ may còn*
Mế dậy sớm nhóm bếp
Pá xếp củi gọn gàng
Khói chùng chình trên mái
Bếp lửa ấm bản làng
Chờ Tết về đun bánh
Hương gạo nếp nương trong
Chợ phiên ngày tháng chạp
Slam Chiêm đẹp trong lòng
Anh chiến sĩ công an,
Vừa hoàn thành ca trực
Lại tiếp tục hành trình
Slam Chiêm bản bình an.
*còn: một trò chơi dân gian của người Tày Việt Bắc