“Câu chuyện bắt đầu từ một cán bộ giáo dục nữ trẻ, Hà An, được cử đến trại giam nữ Ea Nao, một nơi mà người ta gọi là trại cải tạo nhưng thực chất giống như một bãi tha ma của ký ức. Cô mang theo mật danh “Moonlight”, một cái tên nghe thơ mộng đến mức vô lý giữa những bức tường đá ong loang rêu và hàng kẽm gai quấn vòng như tóc người phụ nữ bị thiêu cháy.
Nhiệm vụ ban đầu là giám sát phạm nhân Nguyễn Minh Phương, một phụ nữ từng ở trung tâm quyền lực, án mười lăm năm vì tham ô, nhưng giờ đây lầm lì và bình thản đến mức đáng ngờ. Từ đó, câu chuyện mở rộng thành một cuộc điều tra trong im lặng, toàn những vết nứt nhỏ trong hồ sơ, những giọt nước nhỏ giọt trên mái nhà giam, những ánh mắt chạm nhau qua song sắt, và một đường dây ngầm len lỏi từ trại giam ra đến những vùng nhạy cảm không gọi tên.
Tác giả xây dựng không gian trại giam như một cơ thể sống, ẩm mốc, nặng nề, nhưng luôn cố giữ vẻ ngoài sạch sẽ. Mưa Tây Nguyên rơi đều đặn, đất đỏ bám riết gót giày, mùi xi măng lẫn sắt rỉ quyện vào nhau.
Nhân vật không nhiều, nhưng mỗi người đều mang một khoảng trống. Hà An với cuốn sổ tay đen và nỗi cô đơn của người quan sát. Minh Phương với sự im lặng được rèn luyện như một kỹ năng sinh tồn. Hạnh và Lệ với tình yêu đồng giới mong manh như sợi chỉ đỏ trong buồng giam đôi.
Đứa bé gái gọi “mẹ An” là điểm sáng hiếm hoi, nhưng cũng là điểm đau nhất, bởi trong trại giam, ngay cả tình mẫu tử cũng phải xin phép” – theo báo An ninh Thủ đô.