150. THƠ DỰ THI CỦA THY NGUYÊN

Thy Nguyên (tên thật Phạm Thuý Nga) là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Phó ban Nhà văn trẻ Hội Nhà văn TP Hải Phòng, hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Chị đã xuất bản 10 cuốn sách, trong đó có 3 trường ca. Thơ Thy Nguyên giàu chất sử thi – trữ tình, bám rễ sâu vào không gian văn hoá, lịch sử và đời sống con người.

Chùm thơ dự thi Xuân Mới thể hiện rõ giọng thơ đằm sâu, khoẻ khoắn, kết hợp cảm hứng biên cương và văn minh lúa nước, tôn vinh sức bền của con người trước lịch sử, thiên nhiên và thời đại.

ĐỈNH GIÓ

Mây từng đàn đậu phía đỉnh trời
Gió rạch núi đá những đường cày nham nhở
Rét biên thùy cứa từng nhịp thở
Rét biên thuỳ kể chuyện núi mòn.
Đỉnh gió không có chỗ cho những mộng mơ
Năm liền năm đá tai mèo nhọn sắc
Sắc phục xanh tạc cùng chiều trống trải
Nụ cười hiền sưởi ấm dải biên cương.
Hương sắc bản làng thức dậy giữa mù sương
Nhựa sa mộc nồng nàn kẽ đá
Mế bảo: “Gió rạch núi, nhưng núi không gục ngã
Cây bén rễ từ đau thương mới thực sự là cây!”
Con nghe tiếng khèn môi dìu dặt phía thung mây
Quyện men lá nồng say bếp lửa
Sự im lặng của đá chứng nhân lịch sử
Nở đoá đêm nâng bước lặng tuần tra.
Gió vẫn hú trên những đỉnh đèo xa
Con cùng Mế yêu thêm từng tấc bản
Vị quê hương thơm mùa trẩy hạt
Thơm tiếng khèn còn đẫm sương giăng.
Mế dắt con qua những dốc thẳm gian nan
Vết rạch gió hóa thành môi cười của núi
Vai áo xanh giữa ngàn trùng sương bụi
Sớm nay ban nở thắm đỉnh trời.
Thêm mùa xuân được làm con của Mế
Gió chưa ngừng rạch núi đá biên cương
Mây nhẩn nha dưới chân đèo hun hút
Và bình yên thêu dáng người canh sương.

SÔNG HỒNG

Sông ngàn năm thau ngàn nước mắt
Chảy lời máu đất
Chứng nỗi nhọc nhằn bao triều đại đi qua
Ngậm tiếng thét rồng bay lên từ bùn đỏ.
Tôi hỏi người già sao sông hồng thế?
Người già trả lời “màu sự sống vặn mình”
Màu cơn lũ dữ
Dạy người xưa đắp đê
Dạy người xưa trồng lúa
Dạy người xưa đứng thẳng.
Sông không trong veo để soi gương
Sông chọn đục ngầu nuôi lớn những cánh đồng đắp đổi
Mùa nước lên lòng sông đầy thêm nỗi nhớ
Tương quan hạt phù sa bé nhỏ lặng thầm.
Gánh trên vai nền văn minh lúa nước nhọc nhằn
Dưới đáy sông lớp tầng lịch sử
Tiếng gươm khua, tiếng trống trận, tiếng hò dội tới
Từng cây cầu vươn vai tạc vết sẹo hào hùng
Nối đôi bờ quá khứ.
Sông ơi
Có phải hồn sông đã hóa thân vào dáng mẹ gầy trên bãi bồi sương sũng
Câu ca dao đắng lòng phía lở đoạn bồi
Dâng hạt gạo trắng ngần thấm vị phèn vị mặn.
Chiều nay
Những con đê dọc ngang như những đường gân máu
Xếp chồng lên nhau bằng đôi tay đời người
Sông lọc mình từ năng lượng số
Sông mở lòng đón đại lộ kỷ nguyên
Sông dạy người xưa cách ngăn dòng để sống
Và dạy ta cách mở lòng để yêu.
Đêm cuối năm
Nghe tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền chảy tràn lịch sử
Sông duỗi về đâu
Sông đỏ mãi một đời không chịu nhạt…