146. THƠ DỰ THI CỦA ANH VIỆT

Nguyễn Hữu Anh Việt (sinh năm 1990) hiện là Thiếu tá, Tổ trưởng Tổ Tổng hợp Công an xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng. Gắn bó nhiều năm với vùng núi phía Tây Quảng Nam, thơ và văn của anh thấm đẫm hơi thở đại ngàn, đời sống biên cương và tình quân dân mộc mạc. Chùm thơ dự thi Xuân Mới gồm “Những người xây Xuân mới” và “Giấc mơ đại ngàn” khắc họa hình ảnh người chiến sĩ Công an nhân dân lặng thầm giữa thiên tai, dịch bệnh, giữ bình yên và gieo mầm hy vọng cho bản làng, biên giới.

NHỮNG NGƯỜI XÂY XUÂN MỚI

Nghe vị nồng trong gió thoảng qua tay
Tôi bàng hoàng nhìn xuyên ô vọng gác
Nhánh mai vàng nhà ai đang nở sớm
Nhẹ đưa hương mang Xuân mới sắp về
Ánh đèn đường đang tắt đón bình minh
Cảm xúc bao năm xao xuyến ùa về…
Mới ngày đó, ăn nằm cùng covid
Đồng đội tôi chẳng gặp được gia đình
Tin mẹ mất, ập ngang như sóng dữ
Nuốt nước mặn vẫn hoàn thành nhiệm vụ
Ngây chốt chặn, lập bàn thờ nho nhỏ
Thắp nén nhang mong mẹ sẽ an lòng
Ngày mưa bão ầm ầm vây bủa khắp
Gói sẵn hành trang, nhiệm vụ sẵn sàng
Xin lỗi bố, con không về chèn chống
Không giúp vợ hiền, không đỡ con thơ
Lệnh gọi khẩn rừng Hùng Sơn núi lỡ
Hỗ trợ quân, lũ quét sạt lấp người
Chúng con đi là người đầu tiên đến
Chúng con về phải là kẻ sau cùng
Sát bên dân trong từng cơn lũ dữ
Xin lỗi gia đình chẳng trọn vẹn đôi bên
Cơn bão qua còn hoang tàng phế tích
Người mất nhà, con trẻ mất mẹ cha
Bao cơ nghiệp, bao chắt chiu gìn giữ
Thoáng thiên tai chỉ còn lại điêu tàn
Lệnh ban xuống là “Quang Trung thần tốc”
Bốn mươi ngàn nhà phấn khởi mọc lên
Đồng đội tôi lấm lem trong bùn đất
Nhưng đồng lòng trước Tết phải xong
Đêm không là đêm và ngày không ranh giới
Người với người hối hả luân phiên
Giọt mồ hôi lăn dài trên lưng giáp
Mặn hơn gió và nóng hơn lửa đỏ
Chỉ có miệt mài kiên định quyết tâm
Tất cả vì người dân no ấm
Chiến dịch hoàn thành nước mắt chia tay
Khi quân ở chỉ là nơi quân nghỉ
Những ngày dài vất vã chân tay
Bám địa bàn và hoàn thành nhiệm vụ
Nhưng quân đi dân bịn rịn níu tay…
“Cầm cái bánh đi ăn đường con nhé!”
Bao thân thương, lại chẳng nói thành lời
Tạm biệt bản làng nơi từng qua bão táp
Nhà mới mọc lên từ đổ nát hoang tàn
Hy vọng mọc lên bởi chính lòng dân
Trổ những mùa xuân trên môi cười bất tận

GIẤC MƠ ĐẠI NGÀN

Dưới mây sớm Trường Sơn
Biên giới như sợi chỉ xanh khâu liền hai phía núi
Việt – Lào như bàn tay nắm nhau qua dốc đá
Hơi ấm truyền từ ngực đến nhịp tim bản làng
Suối A Vương thì thầm câu chuyện cũ
Nước trong như mắt thiếu nữ Cơ Tu
Soi bóng nhà Gươl lừng lững giữa trời
Mái nhà cong như chim đại ngàn sải cánh
Che chở cho những mùa lúa mới
Tiếng cồng chiêng rơi xuống thung sâu, lan qua vai núi
Chạm vào bước chân người đi tuần sớm
Giữa sương mù biên cương
Người Công an nhân dân
Đứng bên cột mốc, lặng yên…
Sắc áo xanh như lá rừng trong nắng sớm
Vững chãi như thân lim bám đá
Ánh mắt anh sáng như sao Trường Sơn
Soi rõ từng lối mòn gió thổi
Giữ bình yên cho bếp lửa bản làng
Cháy mãi trong nhà sàn no ấm
Người Cơ Tu bước qua ngày mới
Vẫn mang theo sắc chàm của núi
Hoa văn thổ cẩm như dòng suối
Uốn lượn quanh ngực áo mẹ già
Bàn tay dân bản cầm bàn tay chiến sĩ
Chai sần gặp gió sương
Tình quân – dân mộc mạc
Như hạt muối rừng mặn mà trong bát cơm chung
Con chữ vượt đèo cao
Điện sáng trên sườn núi
Người Công an cùng dân xây đường vượt suối
Dựng mái nhà sau đổ nát những mùa mưa
Trường học lại mở như nắng tràn qua bản
Mái nhà mới còn thơm mùi hi vọng
Để rừng xanh tin cậy
Mùa trái ngọt sẽ về
Đất nước vào Xuân mới
văn hóa không nằm yên trong bảo tàng ký ức
mà thở cùng thời đại
lớn lên trong từng nếp sống đổi thay
Vùng biên giới hôm nay
đẹp như bức tranh đang vẽ dở
Màu truyền thống hòa màu hiện đại
như sợi thổ cẩm Cơ Tu
Dệt tương lai từ những sợi bền của ngàn xưa
Từng tiếng cười bản làng
Từng đêm biên cương yên giấc
Có người Công an lặng thầm
Giữ hộ giấc mơ xanh của đại ngàn.