135. THƠ DỰ THI CỦA HOÀNG ĐỨC TIẾN

Hoàng Đức Tiến hiện là giáo viên Ngữ văn, từng công tác tại Hội Nhà báo tỉnh Khánh Hòa. Anh có nhiều sáng tác thơ, truyện ngắn và tác phẩm báo chí đăng tải trên các báo, tạp chí địa phương, một số tác phẩm in trong tuyển tập chung

Chùm thơ dự thi của Hoàng Đức Tiến là những khúc trữ tình giàu cảm xúc về Tổ quốc, chủ quyền biển đảo và hình ảnh người chiến sĩ, được viết bằng giọng điệu mộc mạc, chân thành, thấm đẫm ý thức công dân và tình yêu nước

ĐẶT TÊN TÊN CON LÀ TRƯỜNG SA HOÀNG SA

Mặt trời mọc mặt trời chỉ hướng
Đặt tên con bố nghĩ một phương
Khi con sinh ra trong con mang một phần đất nước
Một tên gọi thân yêu: Trường Sa, Hoàng Sa!
Mặt trời mọc mặt trời sẽ lặn
Bố yêu con trăm điều căn dặn
Dòng máu con mang
Đôi chân con bước
Phải luôn hướng về Hoàng Sa, Trường Sa đất nước!
Khi con lớn lên, hãy nhìn về phía mặt trời
Nơi vạn trái tim theo cánh gió vượt trùng khơi
Hãy thắp sáng tình yêu Tổ quốc khắp nơi
Bằng trái tim nhân hậu
Như cái tên gắn liền đất nước có tự ngàn đời
Trường Sa, Hoàng Sa!
Trong tim bố thiết tha
Trong tên có hình ảnh nước nhà
Để mỗi bước con đi, tên hóa thành ngọn lửa
Thắp sáng chủ quyền giữa sóng biếc trùng khơi

ĐẤT NƯỚC

Đất nước tôi bốn nghìn năm
Lớn lên đẹp tựa trăng rằm
Bốn mùa hoa bốn mùa sắc thắm
Từ thuở khai sinh trỗi dậy vươn mình.
Tôi sinh ra đã thấy bóng hình
Đất nước có trong lời mẹ hát
Từ hương thơm bông lúa ngào ngạt
Cha đổ mồ hôi đổi hạt cơm vàng.
Đất nước tôi dài rộng những con đường
Từ Bắc vào Nam nối liền bốn phương
Từ đất liền đến hải đảo xa
Người nối người bằng những yêu thương.
Tôi lặng im nghe lời con sóng
Nhắm mắt và nghe hơi thở khát vọng
Bài hát ngợi ca chiến sĩ đảo xa
Đang ngày đêm canh giữ nước nhà.
Tôi lặng im nghe lời thì thầm của đất
Lời cha ông thấm sâu từng mạch máu
Mỗi hạt phù sa tự ngàn xưa hội tụ
Hóa thân thành Đất Nước hôm nay.
ÁNH SAO
Đêm ném những vốc vàng lên ngực áo bầu trời
Vũ trụ thức bằng muôn vàn con mắt
Gió miên man hẹn mây chung lối
Ngàn tinh tú kết tràng chuỗi ngọc
Có một vì sao không đợi đêm mới mọc
Chẳng lánh mình sau lớp mây đen
Ánh sao đúc bằng thép pha vàng
Đậu xuống vai người, trên vành mũ uy nghi
Ôi những vì sao biết đi!
Biết thức cùng tiếng còi xe đêm vắng
Biết xuyên qua lằn ranh tối sáng
Biết rọi vào những góc khuất không tên
Có khi nào sao mệt mỏi không anh?
Khi mọi nhà khép cửa, buông mành
Sao vẫn thức vẫn làm điểm tựa
Cho triệu triệu giấc ngủ bình yên
Mỗi ngôi sao là một mảnh đời riêng
Kết tinh mồ hôi nỗi niềm nén lại
Người chiến sĩ ân cần nhẫn nại
Mang ánh sáng nhân dân gửi lại nhân dân
Và khi bình minh ghé hiên nhà
Ngàn sao đêm cũng dần xa
Trong tim anh vẫn sáng một vì sao
Cùng vầng dương gác trọn yêu thương.