Giới thiệu tác giả – tác phẩm
Thế Thanh (tên thật Nguyễn Thế Thanh), quê Thanh Hóa, hiện sinh sống và làm việc tại Nhật Bản. Là cây bút trẻ mới đến với thơ, Thế Thanh chủ yếu sáng tác và chia sẻ tác phẩm trên mạng xã hội. Anh từng tham gia in chung tập thơ “Người gieo hạt” trong khuôn khổ Cuộc thi thơ Làng Chùa 2025. Thơ của Thế Thanh mang giọng điệu lặng lẽ, giàu hoài niệm, hướng về quê nhà, ký ức gia đình và những rung cảm mong manh của mùa xuân nơi xa xứ
Chùm thơ dự thi cho thấy một mạch cảm xúc xuyên suốt: nỗi nhớ quê, sự đổi thay của không gian làng xóm, và hình bóng người bà như điểm tựa tinh thần bền bỉ. Hình ảnh thơ giản dị mà gợi, kết hợp thiên nhiên với ký ức, tạo nên một giọng điệu trầm lắng, chân thành và giàu chất tự sự
LẠC BƯỚC MÙA XUÂN
Tôi đi vào màn sương mỏng
Thấy đôi mắt mình cay cay
Ngỡ đâu mưa xuân lất phất
Xa xa tiếng chân thật đầy
Quê mình bao nhiêu thay đổi
Không còn cuối xóm lũy tre
Cây đa từ lâu vắng bóng
Ồn ào toàn những tiếng xe
Bánh chưng nay mua ngoài chợ
Giò chả siêu thị rất nhiều
Còn đâu lá dong lá chuối
Chạm vào run rẩy buồn thiu
Chùm nắng treo mình lủng lẳng
Gọi chồi tất bật lên xanh
Sân to hơn một chiếc chiếu
Đón xuân xuân chạy vòng quanh
Xuân đi về nơi phía trước
Âm thầm lê bước theo sau
Tôi đi vào màn sương mỏng
Hoa ngâu nở trắng trên đầu
Mọc lên từ trong khe đất
Tiếng chuông xanh ngút đứng lên.
NHÁNH SƯƠNG MÙA XUÂN
Khi nắng thả xuống những dòng suối mát
Chạy qua khe núi rực rỡ hoa
Thung lũng thẳm sâu những điều xa vời vợi
Vắt vẻo trên những cành sương long lanh
Khi mùa xuân đi qua đất
Để lại rất nhiều sợi khói
Thả mình lên bầu trời nhuộm nắng
Biết mình đã uống gần cạn xuân hồng
Những nhánh sương bắt đầu trổ bông
Núi cao cao
Thung lũng thêm sâu
Trên mái tóc khuôn mặt người đã cũ.
NHỚ BÀ
Nhành khói trắng tựa màu mây
Đang mùa trổ nụ trên cây ngô già
Chiều nghiêng đổ tím vườn cà
Hoàng hôn rụng cả sân nhà hoàng hôn
Thương bà vất vả cô đơn
Giếng sâu đêm vắng tiếng đờn một dây
Bao năm con trở về đây
Gió đi hun hút ngõ gầy lao xao
Bậc thềm lúm một đồng hào
Cả một rừng lá rụng vào vẫn vơi
Xa xa như có tiếng người
Rêu đứng bật dậy mỉm cười nở hoa
Con đi khắp cả gian nhà
Chỉ còn hơi ấm tà tà nhẹ bay
Thì ra gió ở đâu đây
Mà mưa đứng bóng mà mây nghẹn lòng
Bếp toàn mồ hóng lượn vòng
Củi than đã lạnh lửa hồng hết hơi
Quẩn quanh nhìn bốn phương trời
Từ nay lúm một góc trời tuổi thơ
Mới đây như một giấc mơ
Nhớ bà cây cũng phớt lờ gió xuân.