145. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nguyễn Ngọc Hưng sinh năm 1960 tại Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Quy Nhơn, ông sớm gắn bó trọn vẹn với thơ ca như một cách sống và chiêm nghiệm. Trải qua nhiều biến cố sức khỏe, thơ Nguyễn Ngọc Hưng ngày càng lắng sâu, hướng nội, giàu suy tưởng về thân phận con người, thiên nhiên và sự chuyển hóa của thời gian. Ông đã xuất bản 7 tập thơ tình, 7 tập thơ thiếu nhi và 1 tuyển tập thơ; từng nhận nhiều giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam, Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam cùng các báo, tạp chí chuyên ngành.
Chùm thơ dự thi Xuân Mới của Nguyễn Ngọc Hưng là những bài thơ mang tinh thần tỉnh thức và hiền hòa. Hình ảnh ốc sên, gió, ô cửa mùa xuân… trở thành ẩn dụ cho hành trình sống chậm, biết ơn và dâng hiến. Thơ ông là nơi con người đối thoại với chính mình và với thế giới bằng sự tử tế và ánh sáng nội tâm.

ỐC SÊN CHIỀU CUỐI NĂM

Như một con ốc sên lười nhác
Bu trên mảnh gỗ sung già
Tôi ườn ra
Thả rong hồn qua những cánh đồng nhớ nhớ quên quên
Những mùa ngây ngô dại dột
Đẹp và ngu
Xấu và tốt
Dập dềnh.
Dọc hành trình
Chìm nổi lênh đênh
Trắng bông cỏ ngày xưa sót lại
Rực vàng hoa cải mới nhú ra
Tôi đồng nhất với dòng sông thân thuộc quê nhà
Nhập vào hơi hám nương nà rong rêu bến bãi
Lịm trong tiếng sơn ca, cu cườm xa ngái
Lông bông dông dài
Lơ mơ trôi
Giêng Hai.
Không muốn
Không cần
Và cũng không có khả năng phun độc hại ai
Dẫu đó là đại địch, huyết thù hay vật cản
Cũng không bao giờ ranh ma thủ đoạn
Đè cổ cưỡi đầu kẻ khác để leo cao
Chạy không nhanh nhảy không xa nên chẳng có cách nào
Ngoài lặng lẽ thu mình
Lặng lẽ vận công phát sáng.
Với niềm tin mọi sinh linh là bạn
Vật thực nào cũng quý giá như nhau
Tôi thụ hưởng
Tôi hàm ân
Và tôi sẵn sàng dâng hiến
Lập tức bây giờ
Bởi miếng nắng miếng mưa mới lùa nửa miệng
Có thể ói ra vì một nhấn vô tình…
Ơi lúa xanh thì con gái thanh bình
Còn thắc thỏm ngọn hồi phong quăng quật trên cánh đồng cơ cực
Chỉ tiến không lùi chỉ tiến không lùi chỉ tiến không lùi
Nhích từng chút từng chút từng chút một đến mùa vui
Tôi gặp tôi con Ốc sên hoa nơi đáy xuân tiềm thức
Chiều cuối năm bỗng rực lên màu mơ rất thực
Dựng ngược dốc cao trông trời thấp
Hay xuôi hết cỡ thấp rồi
Đâu cũng thấy cao?!

KHÔNG CẦN CHÂN CỦA GIÓ

Không phải tựa vào ngẫu hứng cánh mây hay thất thường chân gió
Mùa tự đi bằng ánh sáng riêng mùa
Vuột qua riết róng vòng tay những con đường không tên lớn nhỏ
Cộng hưởng thơm một tiếng chim chuyền vạn chuông cỏ thơm khua.
Bỏ phía sau những được mất thắng thua
Rời cũ xưa tôi í ức đi tìm đâu đó quanh đây một đôi điều mới mẻ
Sự chuyển động vô tư của thời gian chạm vào không gian vang tiếng cười thơ trẻ
Văn vắt đèn thảo mộc bật xanh từ lặng lẽ đất nâu lớp lớp tro tàn.
Ơ hay, nhìn đâu cũng lạ lẫm ngỡ ngàng
Cõi đời khác hay mắt mình đã khác
Những cằn cỗi cát cồn những hắt hiu hoang mạc
Đồng loạt tanh tách mọc lên muôn sắc muôn màu cây ốc đảo công viên.
Như chợt nhận ra bấy nay mình quên biệt thế giới nghiêng
Những con sông êm ả về xuôi bỗng nô nức dựng lên vô vàn vẻ đẹp
Ánh sáng từ những cánh đồng hoa lan tỏa đến từng cửa đơn cửa kép
Hoan hỷ mang tin xuân phủ sóng mọi ngôi nhà…
Chưa hẳn em nhưng có thể em là
Con sâu nhỏ dịu dàng mơ giấc mơ hóa bướm
Vừa thoát ra tổ kén âm u đã chập chờn vẫy sắc hương nồng đượm
Phủ dụ tôi về phía huyễn mộng bay đôi!

TỪ Ô CỬA MÙA XUÂN

Căn phòng quên chật chội
Ô cửa vừa mở ra một chân trời
Mở ra rất nhiều những ô cửa khác
Anh nằm mơ giấc mơ trôi bồng bềnh sóng nhạc
Mùa đang hoa
Hơi gió nào len lén thoảng qua.
Hơi gió nào quá đỗi thiết tha
Gọi về những mùa xuân thất lạc
Những mùa xuân không cố ý đi hoang không cố ý ta bà
Chỉ như một bước lỡ đà
Giẫm phải bùa mê tiếng hát
Nắng có còn thơm trên má em hồng?
Trời không mưa sao bong bóng phập phồng
Đất không khói sao cay sè mắt lá
Vẫn cảnh quen
Sao lòng anh nhói lạ
Kẻ đầu núi ngẩn ngơ người xa xôi biển cả
Câu hát nào gãy nhịp chênh vênh?
Câu hát nào gói phận lênh đênh
Chưa bao giờ nguyên vẹn giấc say dù đêm đêm úp mặt
Tấm rèm nửa trái tim
Chiếc gối đơn con mắt
Vật vờ trôi
Dạt phôi phai vào góc khuất mùa…
Hoa cứ dệt đan
Bướm cứ thêu thùa
Đồng hiện bức tranh xuân
Khắc khoải xôn xao những mảng màu theo nhau tách nhập
Vụt thức dậy trong anh gã con trai chân trần cõng ký sự yêu thương toàn tập
Đi từ ô cửa này sang ô cửa khác
Hát
Và mơ!