Nguyễn Thị Hồng Cẩm (sinh năm 1988) hiện là Thiếu tá, Đội trưởng, công tác tại Phòng Tổ chức cán bộ – Công an tỉnh Hà Tĩnh. Chùm thơ dự thi Xuân Mới của chị khắc họa hình ảnh người chiến sĩ Công an trong gian khó, thiên tai và mất mát, với giọng thơ chân thành, giàu xúc cảm nhân văn, tôn vinh sự hy sinh thầm lặng vì bình yên cuộc sống.
XÉ BÃO
Tháng Tám về bão ồ ạt tràn qua
Thương quê nghèo oằn mình trong gió rít
Bao người dân dầm trong mưa mù mịt
Cõng lúa ngô chắt chiu giữa nhọc nhằn
Cây bưởi già ngơ ngác đứng giữa sân
Gió quét qua chỉ còn trơ chiếc lá
Mái ngói xiêu trong cơn mưa tầm tã
Gió cuốn phăng tơi tả giữa trời chiều
Con biết không? giữa hàng cây liêu xiêu
Chú Công an vẫn băng mình xé bão
Tay nâng niu, gánh hai bì thóc, gạo
Cõng cha ra nhà văn hoá cộng đồng
Các chú dặn khi Trời nổi bão giông
Bà con nhớ tìm ngay nơi nương náu
Vậy mà chú mặc trời mưa giông bão
Vẫn lao vào trong tâm bão cứu dân
Rồi các Chú làm bao việc ân cần
Nấu cho cha bát mỳ tôm nóng hổi
Đôi chân băng qua đường ngập khắp lối
Bàn tay run chỉ cầm vội nắm xôi
Trời về đêm mưa vẫn cứ tuôn rơi
Gió gào thét vì Thuỷ Tinh nổi giận
Nhìn các chú chân hối hả tất bật
Dọn thông đường cho xe cộ chóng qua
Rồi thi thoảng lại chạy vào, chạy ra
Hỏi thăm cha và bà con trong xóm
Ngôi sao sáng trên cầu vai ướt đẫm
Miệng tươi cười dù mệt lả đôi chân
Bão đã tan sau mấy tiếng vẫy vùng
Các chú lại cùng dân lo khắc phục
Vườn chuối già bị gió quật ngã gục
Bao mái nhà trơ trọi giữa trời xanh
Người kéo cây, người cưa ngọn, tỉa cành
Ươm lại mầm xanh từ trong tâm bão
Rồi chung tay gom sách vở, quần áo
Gói yêu thương gửi tặng tới đồng bào
Bao chiến sỹ từ sáng sớm đến chiều
Lợp mái ngói giữa trời mưa nặng hạt
Đôi chân trần ngâm trong dòng nước bạc
Dựng hàng rào tơi tả khi bão tan…
Con biết không!
Bao tâm tình gửi tặng chú Công an
Cha muốn nói mà không sao nói hết
Thương các chú – những người con thân thiết
Của bà con, của làng xóm quê mình
Bằng tất cả trách nhiệm và ân tình
Chú dành hết cho bà con lối xóm
Cầu vai đỏ, ngôi sao vàng lấp lánh
Như ngọn đèn “sừng sững” giữa phong ba…
THƯƠNG GỬI CAO NGUYÊN
Thêm một lần nước mắt chúng tôi rơi
Thương đồng đội nơi Tây Nguyên nắng gió
Dẫu cách xa hơn cả ngàn cây số
Nghe tin thôi mà tim nghẹn, lòng đau
Đắk Lắk ơi! Chiều nay tiếng thông reo
Dòng máu nóng chan hoà vào đất đỏ
Bao trái tim cùng thành tâm bày tỏ
Mất mát này ai chẳng xót, chẳng đau…
Thương mẹ hiền rồi từ nay về sau
Đêm thẫn thờ ngóng con về đầu ngõ
Anh ngã xuống cho cà phê chín đỏ
Cho xóm làng rộn rã tiếng cười vui
Thương vợ hiền những đêm mưa lặng trôi
Thương nhớ chồng mắt nhoè rơi giọt lệ
Thương con trẻ tiếng bi bô hỏi mẹ
Bố đi đâu sao con chẳng thấy về?
Anh ngã xuống giữ trọn vẹn lời thề
Vì hạnh phúc, vì bình yên cuộc sống
Ngôi sao vàng trên cầu vai lấp lánh
Thấm máu xương tô thắm thêm màu cờ
Bình yên này không chỉ là ước mơ
Là xương máu hoà vào miền đất đỏ
Là bước chân những đêm trăng mờ tỏ
Cùng đồng đội thức cho dân ngủ ngon
Rồi mai này giữa tiếng cười rộn vang
Biển Hồ lại xanh như màu áo Anh chọn
Yên nghỉ nhé Anh! Người con của dân tộc
Đoá hoa lặng thầm thơm ngát những chiến công…
MÀU BÌNH YÊN!
Em đón xuân về từ giọt sương đêm
Lấp lánh ngôi sao trên cầu vai ướt đẫm
Màu áo thân thương giữa dòng đời tất bật
Án tiết, hồ sơ trăn trở suốt đêm trường
Màu áo xanh trọn đời em yêu thương
Xanh biển, xanh trời, xanh màu công lý
Màu xanh bình yên, vững vàng ý chí
Mưu trí, kiên cường, bền bỉ sớm hôm
Có bao giờ em chợt thấy vấn vương
Nghề em chọn nhiều gian nan như thế
Đi sớm, về khuya những đêm đông lặng lẽ
Giọt mồ hôi thấm ướt cả lối về
Trên đôi vai em giữ trọn lời thề
Chiến sỹ Công an vững niềm tin theo Đảng
Trọng trách em mang người vợ hiền, dâu đảm
Ru con thơ bên phương án dở dang
Màu áo xanh suốt hành trình em mang
Trắng – Đen, Đúng – Sai, bên tình – bên lý
Màu áo thân thương những đêm dài không nghỉ
Xanh của hoà bình, xanh công lý thực thi
Em chẳng phải “bông hồng thép” kiêu kỳ
Là hoa giản đơn nhưng âm thầm nở rộ
Để mỗi sớm mai giữa dòng xe trên phố
“Hoa yên bình” vẫn lặng lẽ ngát hương…