Nhà thơ Vũ Thị Mai Oanh, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Lào Cai, hiện là Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lào Cai.
Vũ Thị Mai Oanh đã xuất bản các tập thơ và công trình biên soạn gồm: “Lời yêu không để trong túi áo” (tập thơ, 2018), “Cái vẫy cánh của con bướm” (tập thơ, 2020), “Bản sắc văn hóa dân tộc Mông ở Yên Bái” (sách biên soạn, 2021), “Niềm vui ngủ ngáy trong tay” (tập thơ, 2022), “Tung lên trời một chút Tôi” (tập thơ, 2025) và “Suối trời – Trà mây” (sách biên soạn song ngữ Việt – Anh, 2025).
Các tác phẩm của chị đã được trao Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 2018 và năm 2020; Giải A Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Yên Bái năm 2018; Giải B Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Yên Bái 5 năm lần thứ hai; Giải B Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Yên Bái năm 2020 và năm 2022; Đề tài sáng kiến khoa học cấp tỉnh năm 2021; Giải A Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Lào Cai năm 2025.
Thơ dự thi của chị mang giọng điệu dung dị, giàu nữ tính, khai thác đời sống gia đình người chiến sĩ công an từ góc nhìn gần gũi, nhân văn, cho thấy vẻ đẹp bình yên phía sau những hy sinh thầm lặng.
CHUYỆN NHÀ MỘT CẢNH SÁT
Chồng tôi là cảnh sát
Còn tôi là nhà thơ
Một đứa thì mộng mơ
Đứa kia như đá tảng.
Kể ra đời cũng lạ
So đũa kiểu âm dương
Chồng tôi nói một đằng
Tôi hiểu đi một nẻo.
Chồng tôi không hoa hoét
Chẳng quà tặng, bất ngờ
Tôi thì cũng quen dần
Mở sổ ra ghi lãi.
Khoản 1 – 2 con gái
Tất cả đều giống cha
Từ cái tóc, làn da
Và cũng đều … sợ mẹ!
Khoản 2- gì cũng kệ
Việc nội ngoại nhỏ to
Có cảnh sát nhà lo
Tôi ăn nhiều lãi … béo.
Sống với nhau nên hiểu
Soi xét quá thêm phiền
Nhà thơ nói phải im
Cảnh sát làm phải nét.
Chồng tôi là cảnh sát
Còn tôi nhà nhà thơ
Nhà tôi đầy bất ngờ
Được cái luôn êm ấm.
MỘT CÁNH CHIM BAY
Chẳng có người anh hùng nào cả
Chỉ có người đàn ông ngồi kia
Gặm ngấu nghiến thời gian ở nhà,
như con nghiện vừa bắt nhốt hôm qua.
Anh ấy nhả khói thuốc
Uống ực một ly trà
Thở dài một cái!
Chẳng có người anh hùng nào vĩ đại
Trong căn nhà nhỏ của tôi
Chỉ có người đàn ông đi làm bất kể thời gian
Trở về nhà khuya nào cũng vội
Gọi điện có lúc không tín hiệu
Có lúc không bắt lời
Rồi có lúc càu nhàu:
Đừng gọi!
Chẳng có người anh hùng nào hết
Cũng chẳng có máu và thuốc súng
Anh ấy xoa đầu con:
Ngoài kia bình yên thì ở nhà bình yên
Con chỉ cần chăm ngoan thôi nhé!
Mẹ mày không lo, bố còn trẻ khoẻ
Lính trinh sát cơ mà!
Như bao gia đình, căn nhà của tôi vẫn vẹn tiếng cười
Ngày mai tôi vẫn dạy học trò bài thơ “Đồng chí”
Hoà bình hôm nay đôi khi bình dị
Tôi mỉm cười nhìn một cánh chim bay.