Nguyễn Trọng Văn (sinh năm 1957), quê Hưng Yên, hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam và Hội Điện ảnh Việt Nam; từng giữ cương vị Trưởng ban Văn nghệ Đài Truyền hình Hà Nội.
Với hành trình sáng tác bền bỉ, Nguyễn Trọng Văn đã xuất bản 28 đầu sách thuộc nhiều thể loại: thơ, trường ca, truyện ngắn, tiểu thuyết và ký. Các tác phẩm tiêu biểu như: Cõi con người, Như vì sao hát, Môi trinh, Thông reo, Tổ quốc
Đường chân trời… cho thấy một giọng điệu nhân văn, trầm tĩnh, giàu suy tư về con người và thời đại.
Ông đã giành nhiều giải thưởng văn học – nghệ thuật, ghi dấu ấn vững chắc trong đời sống văn chương đương đại Việt Nam.
BÀI CA TRÊN ĐỈNH MÙA XUÂN
Trên đỉnh Phan Xi Păng
Tóc chạm mây bay
Mắt cười ngập nắng
Quờ tay tôi gặp
Khúc hoan ca như bắt được hình
Dằng dặc non sông
Vỡ òa cảm xúc
Bài ca cất lên trong mùa đỗ quyên trổ hoa đỏ rực
Khúc tương tư như bắt được hình
Tôi thấy mình được bao bọc bởi những thanh âm
Gió thổi từ dưới thung lên “u oa”
Hồn nhiên mắt lá
Xạc xào vuốt ve những âu yếm quyện quanh mình
Trên đỉnh Phan Xi Păng
Tôi nghe tiếng khèn Mông
Dặt dìu trên rẫy
Tôi đã thấy tiếng kèn môi ngọt mềm
Ấm lưỡi
Đêm chọc sàn cho nên lứa nên đôi
Bước lên tới “Đỉnh mây trôi”
Tổ quốc bao la
Hiền hòa Đất nước
Thấy sông Hồng dưới xuân mới reo ca
Bước lên tới “Đỉnh chan hòa”
Nghe câu lý thương nhau mười chờ chín đợi
Câu hát nhắc về một thời mưa sa bão nổi
Gánh gánh gồng gồng cha mẹ đốt lửa nương nhau
Tôi thấy lòng đang trải những Mùa xuân
24/1/2026
SÔNG THƯƠNG VẪN CHIỀU
Ừ đúng rồi, từ chiều ấy xa em
Sông Thương vẫn chiều
Của những chiều thương chiều nhớ
Bữa ấy anh đi, em theo tiễn trên bờ đê lộng gió
Em bảo: Gió này là gió sang xuân
Sông Thương vẫn chiều
Qua tháng qua năm
Xuân đến xuân đi rồi xuân trở lại
Em giữ trọn một thời con gái
Sông Thương vẫn chiều
Mượt mà gió sang xuân
Ừ đúng rồi chuyện của chúng mình
Cứ lặng lẽ như chiều xuân ấy
Cứ chầm chậm nhìn dòng đời trôi chảy
Sông Thương vẫn chiều, chiều luyến chiều mong
Ơi con sông, tắm táp với đôi dòng
Em bảo dòng trong là tình em dòng đục là nỗi nhớ
Gió sang xuân không ồn ào mà sao sâu đậm thế
Sông Thương vẫn chiều của chiều nhớ chiều thương
Gió sang xuân vẫn thổi mãi trong lòng
Tuổi chúng mình mùa xuân là vĩnh cửu
Chiều sông Thương
Ơi chiều nhớ chiều trông
24/1/2026
TRONG GIẤC MƠ ĐÊM QUA
Trong giấc mơ đêm qua
Tôi đã thấy mùi xuân
Một thứ mùi không hình hài, không thể nắm bằng tay
Đang chầm chậm vương trên mái phố
Đang lặng lẽ lan vào giấc ngủ
Giữa đất trời rộng mở, dường như tất cả hòa tan
Mềm mại phả vào hồn
Chộn rộn
Xốn xang
Tâm tưởng của tôi
Còn vẹn nguyên
Nóng hổi
Tôi đã hiểu
Khi con người ta có tuổi
Khi mái tóc điểm thêm vài sợi bạc
Thì cái thứ mùi xuân sang quý ấy càng đậm đặc
Càng rõ nét
Càng bện chặt
Dội vào sâu thẳm lòng người những khắc khoải luyến lưu.
22/1/2026