Chùm thơ dự thi của Võ Thị Mỹ Hạnh mang âm hưởng Tây Nguyên đằm sâu và nữ tính, nơi tình yêu riêng hòa quyện với ký ức cộng đồng, đất đai và nhịp sống lao động. Từ Pleiku mùa lễ hội, nhịp xoang, tiếng chiêng, đến những suy tư lặng lẽ về quê hương, mùa vụ, con người, thơ chị mộc mạc mà giàu cảm xúc, chan chứa niềm tin vào sự hồi sinh, no ấm và bình yên.
GIẤC MƠ THIẾU NỮ
Em viết cho anh những câu thơ mùa xuân
Khi trong em
những nỗi niềm vẫn mơ hồ lạc lối
Anh ạ, ngày mình xa nhau
nắng rơi vào những miền hỗn mang không tiếng gọi
Em trơ mùa
đứt gãy những nhịp xoang.
Về với em đi
Pleiku mùa này
những bước chân thiếu nữ tưng bừng trong đêm
Rượu cần đầy ắp những ghè to, ghè nhỏ
Tiếng chiêng dội về từ núi rừng xa đó
Dòng người ngả nghiêng say ánh lửa gọi mời.
Pleiku có những đêm không ngủ bồi hồi
Nhịp xoang xoay vòng căng đầy miền thiếu nữ
Đợi anh về ta say cùng ánh lửa
Nghe già làng hát kể trường ca.
Rồi chúng ta cũng sẽ kể cho lũ làng nghe
Chuyện hạt lúa trên nương, hạt cà phê trên rẫy
Cần bàn tay người ngày ngày chăm bón
Mùa bội thu, đem no ấm về nhà.
Thuở hồng hoang ai biết tự bao giờ
Nhưng chàng Đam San trong em là có thật
Anh – chàng trai áo xanh và bước chân hư, thực
Đi ra từ sâu thẳm giấc mơ em.
ĐÊM ĐỢI SANG MÙA
Anh có về đường cũ phía chiều hôm
Sao câu thơ níu vai em chùng lại?
Nắng hoàng hôn rũ mềm buồn hoang hoải
Phủ xuống thơ em vạt trắng rất vô hình.
Xuân về rồi anh có biết không anh
Hay vẫn mải mê nơi tuyến đầu trận chiến
Vẫn lặng thầm cùng anh em cống hiến
Đêm nối ngày chẳng kịp phút nghỉ ngơi?
Thời khắc này em bỗng thấy chơi vơi
Nghe tiếng dế nếm sương bên bờ cỏ
Đêm chồng đêm, ngày chưa ghé ngõ
Mong manh thôi mà vỡ cả bình yên.
Chiếc lá vàng ngơ ngẩn rụng bên hiên
Chắc lá đã thắm xanh, giờ cũng mệt
Con dế gảy khúc trường ca bất diệt
Bỗng đợi chờ thương mãi một mùa xuân.
ĐẤT QUÊ TÔI ĐÃ LỚN
Đất quê mình oằn vai trong gian lao
Mồ hôi cha những trưa hè nóng rẫy
Bầu sữa mẹ dài vắt chéo qua lưng
Để giấc con no tròn không mộng mị.
Đất quê mình mưa tưới vào mưa
Nắng chát chao nhảy nhót ngang đầu
Chị nắm tay em dắt qua miền gió rát
Cô giáo đến trường gieo hạt chữ tương lai.
Đất quê mình trong nắng sớm ngày xuân
Lớp lớp cây xanh phủ lên bao đồi trọc
Là cao su xanh, cà phê mọng hạt
Mùa đẩy mùa rạo rực kéo vào nhau.
Ai đã từng đói rét những ngày xưa
Sẽ ngửi thấy vị đất thơm, quý hạt mùa như ngọc
Đất quê mình trải qua bao nặng nhọc
Nay đã mỡ màng cùng trẩy hội vào xuân.