119. THƠ DỰ THI CỦA HUỲNH NGỌC HUY TÙNG

Huỳnh Ngọc Huy Tùng (sinh năm 1983, Cà Mau), là hội viên Hội Nhà văn TP Cần Thơ. Anh từng tham dự Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần IX (2016).
Chùm thơ dự thi là những lát cắt lắng sâu về mùa xuân, quê nhà, mẹ và người lính trong nhịp sống đương đại.

Tác giả đạt Giải Khuyến khích “Tình yêu của tôi” (VTV, 2021), Giải Ba “Mùa Tết quê tôi – Khúc ca xuân” (2022), Giải Ba “Về nhà thôi” (2022), Giải Nhất Cuộc thi sáng tác – quảng bá VHNT Hội VHNT Hậu Giang (2024, 2025).

THAO THỨC MÙA XUÂN

Mùa xuân thức giấc trong hương hoa cải
vàng rực phù sa ký ức đợi chờ
tuổi thơ tôi đội vương miện gió
đuổi hoàng hôn sao hết bãi bồi?
Thời gian chòng chành vai áo mẹ
ai đợi xuân bên bếp lửa âm thầm?
đốm than hồng ray rứt khoảng con nằm
chiều cuối năm thức trắng cùng ca trực
xuân đã về rồi… ta kịp về chưa?
Những ngôi nhà xưa
đóng then bằng nỗi…
đợi bông mai vàng trổ muộn ngoài hiên
níu gót chân người đi giữ xóm làng yên giấc
vùng trời mơ còn nguyên dấu tuổi thơ
Mẹ nhặt kỉ niệm dưới mảng trăng khuya
vọng cổ bồi hồi trôi dạt đêm dài
mấy mùa xuân tôi lạc miền ký ức
ai ngồi đếm tuổi kín bàn tay?
cầu mong con được trở về nguyên vẹn
Yêu thương xưa theo từng cơn nhớ nhà
cha cõng phận người qua cánh đồng chạy lũ
mẹ thả nhọc nhằn bay cánh chim di
những đêm không ngủ giữ mùa xuân cho đất nước
hạnh phúc đoàn viên vừa chạm bước chân về
Lòng xao xuyến mùa xuân hẹn ước
ai trăn trở đêm trường mơ một vòng tay?
đủ khép lại những ngày canh gác xa nhà
bờ lau sậy, con sông… gọi tên người khắc khoải
sắc vàng neo lại lời ru giữ hồn quê
Tôi lặng thầm nghe sao rơi trên nòng súng
bước chân gió lạnh ôm trọn vòng tuần tra
ngêu ngao tiếng đàn cũ bên nồi bánh Tết
lần về ký ức… tìm lại bóng mẹ tôi
quê nhà thao thức sau bãi bồi
mùa xuân bình yên đi qua từng ca trực…

MỞ CỬA MÙA XUÂN

Tôi mở cửa mùa xuân
nghe tiếng thở dài rất khẽ của mẹ
đêm rút kim chỉ khỏi đầu ngón tay
giọt máu rơi…
dấu lặng đời người
Mùa xuân bước ra từ tờ lịch mỏng
đôi tay mẹ hằn lên những sớm khuya
đi chậm qua gian bếp tối đèn
lời ru ủ lại những ngày mưa gió
hơi ấm nhẫn nại đã thành quen
Tôi lớn lên
từ bàn tay mẹ gầy như cọng rơm mùa hạn
mỗi nếp nhăn dệt một con đường mưa nắng
cõng tôi qua đói nghèo
mà chưa từng lạc gốc bao giờ
Mẹ khâu vá thời gian
từng mũi chỉ giấu dưới lớp áo con
những bài học đời…hơn ngàn sách vở
chỉ trái tim mới lần theo đến tận cùng
Ngoài kia mùa xuân mở cửa vườn hoa biếc
còn mẹ mở cửa lòng khát vọng âm thầm
đời người nở chậm hơn cỏ cây xanh thẳm
mẹ già đi cạn khoảng trời yêu thương
tóc con bạc qua tuổi mẹ mắt mờ sương
Mùa xuân dạy tôi cúi đầu thật thấp
trước bát cơm chan mặn mồ hôi
trước dáng mẹ gấp mình trong chăn mỏng
che bão giông suốt đời cho tôi
học từ mẹ gieo tương lai trên đất cằn sỏi đá
Mở cửa mùa xuân bằng vết xước bàn tay run
giữ mẹ trong khoảnh khắc xuân còn ở lại
một mai mẹ hóa mây trôi cuối trời
thời gian nghiêng bóng qua đồi cũ
tôi nhặt hương thầm…
giữa miền ký ức chơi vơi

ĐƯA EM VỀ BÊN KIA MÙA XUÂN

Anh đưa em về bên kia mùa xuân
Gió hong vàng những kẽ tay trống vắng
Đường xưa hương thầm loang trong gót nắng
Nghe tiếng mẹ cười…khói trắng xôn xao
Dòng Cửu Long ngập ký ức xanh màu
Vạt áo lụa buộc mộng đêm trừ tịch
Tiếng gà đánh thức bờ tre trầm tích
Khói bếp quê nhen nhúm ấm tâm hồn
Anh giấu mùa yêu vào đồi gió lạnh
Chắt chiu xanh lót chỗ phía em ngồi
Bàn tay nhỏ níu trời xuân thật lắm
Cho tháng ngày thôi lạc cõi đơn côi
Bến sông đợi bão ngừng sau cánh cửa
Mắt em cười tan chảy gió sương chiều
Con đò neo chặt vào miền không tuổi
Áng trăng vàng chín mật gối tình yêu
Anh dắt em đi giữa lòng đất nước
Bên kia xuân thức dậy trong tim mình
Khúc hát giao thừa reo vui phía trước
Mùa xuân viết tiếp câu chuyện hòa bình.