120. THƠ DỰ THI CỦA NGUYỄN ĐÌNH ÁNH

Nguyễn Đình Ánh hiện là giáo viên Ngữ văn Trường THPT Nghi Lộc 2 (Nghệ An). Anh từng có tác phẩm in chung: 99 bài thơ tình chọn lọc (2012), Tuyển thơ văn Việt (2013), Hạ thương (2014), Tuyển tập Thơ hay về mẹ (2019); đồng thời có nhiều thơ, truyện ngắn, tản văn đăng trên báo chí Trung ương và địa phương

Chùm thơ dự thi thể hiện giọng thơ lắng sâu, giàu ký ức làng quê, tinh thần tri ân lịch sử và cảm thức nhân văn về con người trong vòng quay thời gian

ĐỐT LÁ CUỐI NĂM

Cuối năm ông quét sân nhà
Nhịp chổi chầm chậm sợ là lá bay
Lá na, lá ổi vun dày
Bùng lên cháy hết tháng ngày u minh.
Gom lá, ông bảo: gom mình
Gom bao dang dở bất bình … đốt đi
Lửa lên, khói mỏng thầm thì
Tro tàn ở lại, ủ thì thanh xuân.
Ông kể chuyện cũ xa xăm
Một mùa đói kém, một năm nước tràn
Người mất che bóng trần gian
Người còn nhen lửa từ tàn tro lên.
Lửa cho người nhớ, người quên
Cho mùa khô héo bén lên xanh thầm
Cho nhau một chút từ tâm
Cho mùa Tết cũ nảy mầm trong ta.
Lớn khôn cháu sống xa nhà
Vẫn thương ánh lửa khói là là bay
Lá khô từng chiếc trao tay
Ông cười: đừng giữ đắng cay trong lòng.
Ông đi, ngõ vắng mênh mang
Lá khô xao xác nào màng sắc xuân
Còn ai nhóm lửa xa gần
Chỉ nghe lá gọi … ông lần lối quen.

BÔNG MUỐI TRẮNG

(Tưởng nhớ nữ anh hùng Bùi Thị Cúc)
Giữa chợ quê
nở một bông muối trắng
toả hương qua bốt giặc,
toả hương qua những ánh nhìn nghi hoặc
phải học cách im lặng,
đi qua thời gian
đi qua lòng người
không cần lời thanh minh.
Bông muối trắng ấy
từ tuổi thơ bần hàn,
lớn lên trong bóng đèn dầu leo lét,
trong những ngày đất nước chìm trong khói lửa đạn bom.
Im lặng
là cách đầu tiên
muối học cách tạo nên vị mặn dâng đời.
Có những tháng ngày bông muối tuổi hai mươi
sống giữa kẻ thù
mà không thuộc về chúng,
bị nghi ngờ,
bị xa lánh
Nhưng bông muối trắng
vẫn giữ mình không tan,
dùng sắc đẹp làm mồi chiến thắng,
dùng im lặng
dẫn bóng tối
đi lạc.
Khi lưỡi dao chạm máu,
khi đêm lạnh khép lại,
bông muối trắng
không run.
Không khai.
Không lùi.
Không xin.
Muối kết tinh
giữa giá buốt,
nhận hết tội về mình
để đồng đội
được bình an.
Giữa chợ Cảnh Lâm hoang tàn,
một bông muối trắng
vươn mình
qua sợ hãi.
Không khóc.
Không cúi đầu.
Muối sinh ra để mặn,
không sinh ra
để tan
trong bùn nhơ.
Dao chém xuống
Đất mở lòng
Muối rơi vào đất
Từ nơi sâu nhất,
vị mặn tỉnh thức,
ướp im lặng
thành can đảm,
ướp đau thương
thành sức mạnh đứng lên,
ướp con người
thành tự do.
Và từ đó,
trên mỗi bước quê hương
còn mãi vị mặn mòi biển cả
Bông muối trắng
đã tan vào lòng đất mẹ
để không bao giờ tan
trong ký ức
Nhân Dân.

THÁNG CHẠP

Sáng ra xé lịch bất ngờ
Tháng Chạp đã ghé bao giờ quanh đây
Mặt trời má đỏ hây hây
Cớ sao vẫn rét run cây sung già.
Nhớ mùa cải mới đơm hoa
Mẹ ra chợ bán mớ cà còn non
Chú tò he bé con con
Con cười môi ngỡ tô son xóm làng.
Vườn xuân bẽn lẽn em sang
Bàn tay đan nắng ánh vàng như sen
Tuổi thơ giáp hạt triền miên
Sắn khoai thay bữa buồn len lén lòng.
Tháng Chạp đi bẻ cải ngồng
Lỡ tay bẻ cả tuổi hồng mộng mơ
Ai về ấp ủ làm thơ
Thương em mắt biếc bơ vơ theo chồng…
Tháng Chạp ngồi giữa mênh mông
Chạm miền kí ức, cánh đồng cò bay
Ngược xuôi cho cạn tháng ngày
Cuối năm gió khẽ chạm lay phận người.