Nhà thơ Hoài Khánh (tên khai sinh Đặng Văn Tài), hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, là gương mặt thơ bền bỉ với mạch sáng tác gắn bó lịch sử, văn hóa dân tộc và thân phận con người.
Chùm thơ dự thi lần cho thấy giọng thơ giàu cảm xúc, chắc tay, kết hợp nhuần nhuyễn chất trữ tình, sử thi và chiều sâu văn hóa dân gian – lịch sử.
Thơ Hoài Khánh lắng đọng, nhân hậu, hướng về những giá trị bền vững của con người Việt Nam qua thử thách và thời gian. 
BÓNG NÚI
Qua suối sâu rồi bí mật xuyên rừng
Đường trinh sát ẩn vào sương trắng núi
Mỏng manh áo chàm như người đi kiếm củi
Phát hiện đường dây bọn tội phạm, kẻ gian
Hồn nhiên bay bao câu hát nhịp đàn
Vượt Thung Khe ngỡ mình là tre trúc
Yên ả cây rừng, bóng trầm như cột mốc
Vẫn kiên cường giám sát mục tiêu
Để bốn mùa trăng ủ giữa khăn piêu
Đêm giá buốt mơ ấm mềm thổ cẩm
Trưa rừng sâu ăn gói xôi em nắm
Mùi nếp thơm thương rát bỏng lưng đèo
Những trái đào mê mẩn suối reo
Chiều se lạnh mây khỏa trần xuống tắm
Đâu biết trận tuyến vô hình nguy hiểm lắm
Gió đại ngàn quen khoác áo thủy tinh
Yêu biết mấy người chiến sĩ an ninh
Vượt hiểm nguy vì bình yên cuộc sống
Ngoại tuyến âm thầm nhưng bóng anh lồng lộng
Dưới bàn chân có đỉnh núi cao vời.
NÓI HỘ THỊ MẦU
Cau non tiện chũm lòng đào
Trầu têm cánh phượng ngỏ chào Kính Tâm
Cứ mong một tháng đôi rằm
Gạo tiền biện lễ lên thăm cửa thiền
Quét sao cho sạch trần duyên
Hỡi người gõ mõ kẻo phiền quyển kinh
Ngỡ như táo rụng sân đình
Đây thành gái dở mê rình của chua
Tươi hơ hớ trước cổng chùa
Còn hơn hóng ngõ gió lùa tuổi đi
Nắng ghen dải yếm xuân thì
Nụ đào nưng nức thơm khuy lỏng cài……
Nỏ mồm khen tiểu đẹp trai
Chính chuyên chưa chắc mấy ai bằng Màu
Mất bò thì có ối trâu
Đã yêu phải bắc nhịp cầu lý lơi
Bao năm chịu tiếng ở đời
Mãi đa tình để đất trời ngẩn ngơ
Hội chèo ghét cái lẳng lơ
Tàn đêm vẫn lắm kẻ mơ Thị Màu.
CÂY ĐÀO TÔ HIỆU
Giữa tiếng xích sắt cọ vào đêm năm ấy
Một cành non bật dậy
Sáng lên màu hồng đào
Những cánh hoa mỏng mảnh
Nơi tường đá xám lạnh
Hiên ngang đẩy lùi bóng tối
Bằng hơi thở khát vọng
Bằng ngọn lửa giấu trong ngực tù nhân
Tô Hiệu đã gieo mầm
Một niềm tin chiến thắng
Đất cằn cỗi chênh vênh đồi Khau Cả
Vẫn đón nhận hạt sống kiên cường
Vẫn gan góc nuôi một cây đào
Hoa thắp lửa bập bùng ngục tối
Người cộng sản kiên trung đã trút hơi thở cuối
Nhà tù Sơn La vẫn còn đó cây đào
Như một chứng nhân lặng lẽ của thời gian
Mỗi xuân về lại gọi tên Tự do và Độc lập
Gọi tên dân tộc hồi sinh
Gọi tên kỷ nguyên mới đưa đất nước chuyển mình
Tôi đến bên cây đào lúc bình minh
Lắng nghe mùa xuân thì thầm trong gió
Rằng có thể gông xiềng thân thể
Nhưng chẳng bao giờ giam hãm được niềm tin
Cây đào Tô Hiệu không chỉ nở hoa
Máu đỏ những chiến sĩ bị tù đầy năm xưa hóa thân thành cánh
Bao ý chí quyết tử hóa thành mùa xuân bất tận
Để đất nước muôn sau mãi tươi thắm sắc đào.