Chùm thơ của Nguyễn Thị Phương Thúy mở ra một mùa xuân nhiều tầng nghĩa: mùa của hy sinh lặng thầm, của biên cương biển đảo, và của những căn nhà vắng bóng người thân. Thơ đi từ thiên tai, đô thị ngột ngạt đến Hoàng Sa, Lý Sơn, rồi lắng lại ở gian bếp có người mẹ vá áo, buộc bánh. Giọng thơ tiết chế, hình ảnh chắc gọn, cảm xúc âm ỉ mà bền, để mùa xuân không chỉ là sum vầy mà còn là trách nhiệm, ký ức và sự trao gửi bình yên trong im lặng. 
Nguyễn Thị Phương Thuý đã xuất bản tập thơ “Ba mươi, nỗi buồn em cổ điển”, có một số thơ được in trên các báo, tạp chí và đạt giải khuyến khích cuộc thi “Thơ tình mùa xuân” do báo Tuổi Trẻ tổ chức, giải thưởng Tác phẩm đầu tay của tổ chức Du Tử Lê Foundation, Giải A cuộc thi Vận động viết về Tòa Án Nhân Dân. Chị là giáo viên Trường Âu Cơ, tại Vạn Ninh, Khánh Hoà.
NGƯỢC ĐƯỜNG
Có phải mùa đông xúi giục cơn mưa
Ship nước đầu nguồn về xuôi nhiều quá
Nửa đêm người quê mình tung cửa chạy lũ
Đàn ông, đàn bà, trẻ con, bước thấp bước cao.
Vết cắt năm xưa đã mục tự khi nào
Cánh rừng thời thơ ấu của tôi bây giờ gầy xơ xác
Đất đá bèn rủ nhau di tản
Những con đường, quả đồi tự trôi.
Ai đó giận nhau phơi nắng gắt lên trời
Những đốm lửa cháy rực trong mắt người mất ngủ
Một toà chung cư, hai toà chung cư
Khói cứ thế nám một chiều đô thị.
Hay mình bớt nói vài câu và ngồi yên suy nghĩ
Phố xá đã quá đủ ồn ào
Ai hoán đổi ngày và đêm
Những đứa trẻ lầm lì trong game không làm sao thoát được.
Trong bốn mùa, mùa nào cho trái ngọt
Dải đất biên cương cũng không thể gần hơn
Ai rồi cũng về xuôi
Ai rồi cũng về thành phố.
Trong hàng triệu bước chân người vội vàng, em nhớ
Luôn có một người đi ngược lại đám đông
Một người đi ngược đường thật đẹp
Vớt vác mùa xuân.
Đôi khi không thể nhận diện màu áo của anh
Nhưng em biết từ bàn tay ấm
Trao mùa xuân an bình trong im lặng.
ĐIÊU KHẮC MÙA XUÂN
Mỗi chuyến khơi xa là một nét chạm mờ
thời gian đã điêu khắc nên những chấm tròn trên hải đồ đất nước
Nơi ấy xa bằng những chuyến đi dài ngày
Lại rất gần trong từng trang sách
trong bài học em thơ.
Nơi Mặt Trời thức sớm hơn những đợi chờ
Kể chuyện chàng trai nồng hơi thở muối
Nơi con sóng mang dáng hình ngọn núi
Cắm vào biên cương cột mốc chủ quyền.
Ba ngày tết mẹ chưa kịp mừng
Tháng Ba đã lân la chạm ngõ
Những chiếc thuyền câu xa khơi uống gió
cho Bãi Cát Vàng* xa cũng hoá gần hơn.
Đôi chiếu mang theo chiếc cũ, chiếc sờn
Vài sợi dây mây buột tròn tập quán
Cây phong ba giúp bà mẹ xua buổi chiều chạng vạng
Sàng sảy hết bóng đêm chỉ để lại ngày.
Ruộng hành, ruộng tỏi hoa nở trắng như mây
Bàn tay mẹ hoa đồi mồi nở rộ
Tháng Tám người chưa trở về
Trên Cù Lao Ré*, Cổng Tò Vò* vẫn mở.
Mùa Đông già dặn
mùa Xuân non xèo
Có những trở về nối lại thương yêu
Có những trở về diễn ra trong im lặng
bằng đoá hoa cúc trắng
lấy biển làm mộ cho mình.
Ơi những hải đội Hoàng Sa anh hùng
Đã chạm những nét đầu tiên trên hải đồ đất nước
Mỗi người là một lá cờ Tổ Quốc
điêu khắc biên cương.
Chú giải:
*Bãi Cát Vàng: là tên gọi cũ của Hoàng Sa, lần đầu tiên xuất hiện trên bản đồ do Đỗ Bá vẽ vào thế kỉ XVII.
*Cù Lao Ré: đảo Lớn của huyện đảo Lý Sơn
*Cổng Tò Vò: một điểm check in nổi tiếng của huyện đảo Lý Sơn.
NGHÉN MỘT MÙA XUÂN
Đàn chim rủ nhau về ríu rít trên mái ngói ố màu
Nắng sớm chồm qua ô cửa
Mẹ tỉ mẫn khâu từng đường chỉ nhớ
Chiếc áo sơ mi ba quên mang theo.
Tết sắp đến rồi nhà mình vắng teo
Bộ lư hương nằm im nhớ bàn tay ba đánh bóng
Cánh cửa đợi màu sơn mới lóng nga lóng ngóng
Va phải gió mùa.
Sấp nhỏ chưa về vắng tiếng dạ thưa
Gốc mai đòi ra hoa cho tết
Mẹ xiết chặt sợi lạt buột đòn bánh tét
Không xiết chặt được đàn con khôn lớn bên mình.
Con trẻ chưa già gồng gánh nỗi quên
Mẹ không còn trẻ nữa vẫn giữ kĩ trăm nghìn điều nhớ
Có ai cho đi tất cả mà không một lần ghi nợ
là mẹ một đời vất vả vì con.
Đàn chim bỏ mái ngói ố màu trông buổi chiều hôm
Mặt trời ngã phía đằng tây, gầy thêm bóng mẹ
Tờ lịch ăn mòn mùa đông quạnh quẽ
Nghén một mùa xuân.