109. CHÙM THƠ DỰ THI CỦA TRẦN SANG

Chùm thơ dự thi của Trần Sang là tiếng nói trầm tĩnh, giàu suy tư về con người trong không gian sông nước và biên cương Nam Bộ.

Từ “Chiều bên cửa sông Kiên” với nhịp chảy lưỡng lự giữa ở lại và ra khơi, đến “Màu xanh biên giới An Giang” thấm đẫm nghĩa tình quân – dân, và “Phía nào bình yên” như một cuộc độc thoại dài về ký ức, chờ đợi và niềm tin, thơ Trần Sang lựa chọn giọng điệu nhẹ, tiết chế, giàu hình ảnh, đặt con người trong mối quan hệ bền chặt với đất, sông và thời gian.

Trần Sang (tên thật: Trần Phước Sang), sinh ngày 7.4.1985, quê Phú Lộc, Tân Châu, An Giang. Hiện công tác tại Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật tỉnh An Giang. Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tác phẩm đã xuất bản: Sông muôn đời vẫn thế (thơ, 2014); Nơi đầu nguồn sông Hậu (ký, 2018); Nương theo dòng chảy (thơ, 2025)

Giải thưởng tiêu biểu: Giải Tác giả Trẻ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam (2014); Giải C Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam (2018) cho Nơi đầu nguồn sông Hậu

CHIỀU BÊN CỬA SÔNG KIÊN

Chiều nghiêng chậm bên cửa sông Kiên
sóng dừng lại nghe biển thở hồn nhiên
một nhánh sông chùng chình dòng chảy
như đời tôi còn xuôi ngược trăm miền…
Mặt trời xuống, lửa rơi đầy bến vắng
cánh chim về vá lại ráng hoàng hôn
sóng biển mỏng run run mùi gió mặn
thấm vào sông một miền nhớ bồn chồn
Những chiếc ghe mệt nhoài sau con nước
neo buộc chiều bằng sợi khói bếp xa
mái chèo cũ gác ngang đời lặng lẽ
nghe thời gian gõ nhịp rất hiền hòa
Cửa sông mở mà lòng sông khép lại
giữ phù sa như giữ một lời thề
biển gọi mãi bằng ngàn năm sóng vỗ
sông lặng im, chọn ở lại không về
Bầy cá bạc chớp lên như ký ức
lặn rất sâu vào khoảng tối mênh mang
ai đứng đó, bóng người hòa nước biếc
thả tuổi mình theo ráng đỏ lang thang
Chiều nhẹ xuống trên vai bờ kè mới
phố lên đèn, sóng vẫn hát chơi vơi
giữa sông – biển, tôi nghe mình trôi chậm
như sông Kiên… nửa neo bờ, nửa ra khơi…

MÀU XANH BIÊN GIỚI AN GIANG

chiều biên cương xanh màu nhớ
bước người lính nhẹ như mây
bóng núi nghiêng mình rất khẽ
sông ôm lời gió thật đầy
khói bếp vờn quanh mái lá
mẹ ngồi kể chuyện xa xưa
lính về ghé ngang nhà nhỏ
ấm trà thơm giữa chiều mưa
mấy nhịp cầu treo lắt lẻo
nối bờ biên giới thân thương
áo xanh thấp thoáng phum sóc
bình yên sum họp ven đường
trẻ thơ đùa vui trước ngõ
cười vang trong trẻo biên thùy
người lính hiền như cây lúa
giữ từng nhịp sống xanh tươi
An Giang đất lành thương mến
gửi anh một khúc tri ân
giữa đời vẫn xanh màu áo
phù sa thấm nghĩa nhân dân…

PHÍA NÀO BÌNH YÊN

có một người về ngang qua ký ức
nhặt lên vài giọt nắng đã phai màu
chiếc bóng nhỏ in cong trên bậc cửa
chờ hong khô năm tháng những niềm đau
em có còn ngồi nghe mưa kể chuyện
tiếng thở dài của đất lúc chuyển mùa
chiều nghiêng xuống đời nhau như dấu hỏi
anh đi hoài có lạc giữa ngày mưa?
tay vẫy mãi chẳng bao giờ khép lại
buồn vui xưa như gió lướt qua cầu
giấc mơ em dòng sông không bến đợi
chảy miệt mài từ thuở biết thương nhau
anh như kẻ lang thang không địa chỉ
giấu nỗi buồn trong túi áo chênh chao
đến một lúc mỏi chân ngồi góc phố
nhìn thời gian run rẩy ở trên đầu
còn em đó lặng thầm bên cửa sổ
nghe bóng người quen lặng bước qua thềm
lũ chim nhỏ mang nỗi buồn bay vội
gieo xuống vườn sợi nhớ chẳng gọi tên
có bao giờ những sợi buồn đan lại
thành áo lành em mặc giữa mùa đông
hay chỉ mãi là khung trời bỏ ngỏ
cánh cửa nào cũng để gió sau lưng?
anh trở lại, mơ hồ trên lối cũ
phố đã già và tóc đã dần phai
em đứng đó như ngày chưa biết khóc
ngước lên trời thương một áng mây bay
một đời người bao nhiêu lần chờ đợi
bao nhiêu lần cúi nhặt giấc mơ rơi
anh chỉ ước một lần làm chiếc bóng
đi âm thầm theo những bước chân em…
ngày khép lại sau những điều chưa nói
em dịu dàng như ký ức đầu tiên
anh đứng đó bên kia miền tỉnh thức
thắp ngọn đèn chờ sáng phía bình yên…