CHÙM THƠ (KHÔNG DỰ THI) CỦA BÙI TUẤN MINH

Nhà văn Bùi Tuấn Minh được biết đến với những tác phẩm văn xuôi ghi đậm dấu ấn trong lòng bạn đọc, nhưng ít ai biết anh đến với văn chương bằng những bài thơ trữ tình. Thơ anh sâu lắng, xúc cảm và da diết, nồng nàn với ngôn ngữ giàu thi ảnh. Xin giới thiệu chùm thơ mới của nhà văn Bùi Tuấn Minh.
(Nguồn: website Hôj Nhà văn Việt Nam)

BIỂN XANH

Buổi chiều tan mây
biển vỡ thành trăm nghìn bọt sóng
sóng cào cấu căn phòng
đất rạn nứt dưới chân anh
Em hình dung được không?
hỡi người đàn bà không tuổi
em nói em cười
không hình không bóng.
Trên cỏ xanh,
những cánh hoa vàng tươi lên sau cơn mưa ủ rũ
trong căn phòng u tối
bóng người soi lòng thổn thức
Dưới bầu trời xanh
trên mặt biển xanh
cánh chim hải âu nghiêng ngả
da diết nhớ đất liền.

CÓ HẸN VỚI THÁNG NĂM

Mình hẹn nhau với tháng năm
khi nắng dịu lại khi thăm thẳm trời
khi mưa ướt đẫm nhau rồi
khi hoa đã nở trên vời vợi xanh.
Và em như ngọn gió lành
thổi vào miền biển mà thành duyên nhau
cho hôm nay đến mai sau
nơi đâu cũng nhuộm vệt màu nhớ thương.
Và em nhẹ tựa hơi sương
giọt trong văn vắt những mùa ban mai
em cười với những đúng sai
bên tôi với những giông dài riêng tôi.
Tháng năm miết mải sẽ trôi
gió gọi mây phía xa xôi cuối trời
chúng mình đừng nhé, phai phôi
hẹn nhau nơi vết son môi đã từng.

NHỚ TUY HOÀ

Đã bao giờ ai biết
trời bao nhiêu vì sao
có bao giờ em hỏi
ta yêu nhau thế nào?
Lời em hờn giận dỗi
nhuộm vàng cả cỏ xanh
bàn tay em bé nhỏ
đôi môi em thơm nồng
Anh lang thang trước biển
nhìn đá xếp buồn thinh
triệu năm rồi mãi thế
hoá thạch với lòng mình
Có những chiều lặng lẽ
đón nỗi buồn Nghinh Phong
biển một ngày thôi sóng
đêm một mùa thôi trăng
Sống cứ đời mãi thế
giận hờn và yêu nhau
khi lòng em sóng vỗ
anh nguyện ánh trăng ngà

GIỮ LẠI HẠNH PHÚC

Chạm vào cuối thu
thấy lá vàng đưa ta về hoài niệm
những khoảng trời trong xanh
và dịu dàng còn sâu trong đáy mắt
thảnh thốt đâu đây ngọn gió mát lành.
Chạm vào tay em
thấy giấc mơ đêm qua giờ là hiện thực
bao ngày thổn thức
mình hẹn nhau về phía cuối hoàng hôn.
Chạm vào chớm đông
thấy ấm nồng dường như chưa mất
ngọn lửa vẫn nhen lên từ đôi mắt
sáng nay má em hồng.

ĐỢI ĐẾN THÁNG MƯỜI ĐỂ YÊU NHAU

Em đợi đến tháng mười để yêu anh
khi cỏ cây còn mải mê thay áo
con người mơ hồ mùa thu
chẳng ai nhận ra tình yêu
có chú nai con
rụt rè vạt cỏ
Em đợi tháng mười đi ngủ
rồi trốn vào đêm để yêu anh
bởi nghĩ đêm sẽ an lành
cho giấc mơ
cháy bùng cảm xúc
Chỉ vì không đúng lúc
ta chẳng tìm được hạt thóc giữa cánh đồng
đành chờ đàn chim mùa đông
di cư về phương nam tránh rét
Chúng ta, những kẻ đang yêu đã có gia đình!