Chùm thơ của Trang Thụy mang giọng điệu trầm lắng, bền bỉ theo đuổi những ám ảnh về mẹ, về người đàn bà, về nỗi cô độc và những mất mát không gọi tên. Thơ giàu hình ảnh, thiên về cảm giác, nhịp chậm, câu dài, để nỗi buồn lan ra từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống thôn quê: mái tóc bạc, ngõ vắng, cánh đồng mùa đông, ánh đom đóm đêm. Trang Thụy sinh năm 1989 tại Hà Tĩnh, hiện sống và làm việc ở Hà Nội; đã xuất bản tập truyện ngắn “Còn một đợt rét chót, đêm nay sẽ về” (2024).
XÁC NHỆN TRÊN TÓC MẸ
xuân về rồi
con cũng về rồi
mà mẹ ở đâu giữa bốn bề chao chác?
mẹ ơi
mẹ sẽ sống lại chứ?
để có thêm lần nữa mẹ đi tìm người mai mối cho con
có tiếng chổi loẹt quẹt trong ngõ vắng
xa xăm kia một triền mây đắng
khói tụ tan trong chiều loang nắng
dáng mẹ gầy
xác nhện trên tóc mẹ cũng rơm rớm gầy theo
con như một con bò ầm ò tìm bóng mẹ
đáp lại lời là hoa trắng bay bay
gió đông thổi cánh mận xoay tròn
một tiếng chó sủa nóng ran đầu ngõ
con mở mắt giữa bời bời rơm nát
muốn gỡ xác nhện cất vào áo
mà chẳng thể nào
chạm vào được sợi tóc của mẹ trước khi mặt trời lên
BẦY ĐOM ĐÓM TRONG KHU VƯỜN BỎ HOANG
ngày tôi ra trại
đứng trước cổng là một người đàn bà bít khăn mùi soa. chị ta có cái cổ lõng xuống như cái hố được đào với ngụ ý để trồng một cái cây
người đàn bà ấy không tới để đón tôi
tôi hiểu
tôi đã nghĩ về ngày này
nó diễn ra như những lần trăng tới tìm tôi lúc nửa đêm và soi rõ đàn kiến hôi bò qua song cửa
tôi cố móc ra khỏi trí nhớ những đeo đẳng, trắng như một dải khói vấn nhiều vòng quanh đầu
nhưng vô nghĩa
sới đời đã cuốn tôi khỏi vòng tay cô ấy
cha cũng rời đi
ông chẳng mang gì ngoài một tay nải bi thương
phía sau
phía trước
phía nào cũng trống trải, mông lung
tôi bước đi nhưng chẳng thể nào đi trên con đường đất ngày ấy cha dắt tôi đi, hai bên hông là vệ cỏ xanh rì
tất cả chỉ còn những gạch nối
mơ hồ đệm vào đêm
buồn như xác pháo nằm ướt rũ trên đường
những tháng ngày gió rút rạc cây rơm
tôi biền biệt đi trong sáng, tối
em khản cổ gọi người đàn ông ở bên kia bờ một cơn lũ
em khóc trôi đi những hạt bụi đỏ hoe chỉ để đổi lấy những buổi chiều thẫm đặc màu chói gắt của hoàng hôn
chiều chập choạng
bóng làng chạng vạng
mặt trời đỏ như nước mắt
đàn dê chạy băng qua những trống rỗng
cánh đồng trơ gốc lúa
ruộng mùa đông nứt toạc dấu chân cò
thời gian khoét rỗng mắt người đàn bà chăn dê nhưng không lấp đầy điều gì ở hiện tại
bẻ một nhánh cỏ, em bỏ lại phía sau một lối mòn gầy khô đất đỏ
tôi đi hết con đường ngăn đôi cánh đồng ngày xưa ấy
mong tìm thấy em trước khi gió lạnh về
nhưng không thể
em mãi mãi nằm lại trong vạt cải màu rêu, trổ hoa vàng trong ngày giăng giăng gió
một cánh hoa rơi
nói với tôi
em đã theo chồng
bóng tối đổ đầy hàng căng dại
cây mận già đứng chắn lối vào sân
vườn xưa im lìm sau ánh đèn đỏ tóc
đêm bàng bạc thắp lên
the thé tiếng dơi kêu choe choé trên đầu
tôi đứng lặng hít một hơi sương buốt
đom đóm như sao rơi lắc thắc quanh vườn
bông bí rợ mọc quàng khắp ngả
đi lối nào cũng vấp phải quả non
tôi đuổi theo những con đóm xanh lè
chúng bay vào căn nhà thưng gỗ mít
lũ mọt ngừng rên khi thấy tôi trở về
và đêm đó tôi ngủ với lũ mọt
bầy đom đóm xách đèn đứng vây quanh
như một nghi lễ
tiếng lách cách tháo thanh chắn cửa
ai đó dẫn con trâu đi tìm hạt lúa
ngỡ như tiếng em thức dậy lúc tờ mờ
EM KHÔNG THỂ KHÊU ĐỎ MỘT NGỌN ĐÈN
sau tiếng rơi của một quả săng khô
em ngồi vá những lỗ thủng trên chiếc màn đã rách
và trước khi gà gáy
em căng lại sợi dây đang sà xuống ban thờ
những người đàn bà ngồi bôi nước mắt lên lưng cửa
đợi gió thổi khô vị mặn của một mối tình không bắt đầu, không kết thúc
họ hiểu vì sao
em ngồi khóc trong gian nhà chất đầy những cành săng chết cóng
mùa đông đắp đất lên em
cây cỏ buồn khan
trên con đường nhằng nhịt dấu chân bò
mưa cuối mùa không dứt
dép đỏ
dép xanh
dép anh
dép em
dấu em đi hoa gạo rụng đỏ mắt ngựa già
em muốn đập vỡ tất cả những vỏ chai, vỏ ốc
em muốn rải vôi trắng, xoá bặt mọi cung đường
em muốn san bằng hết những lũng suối, mương khe
em muốn
em muốn
em muốn
nhưng để làm gì khi đến cuối cùng
nơi trú ẩn anh tìm vẫn không phải là em?
như một cành săng nằm co trong bóng tối
em mặc cho những con muỗi chui vào
mắc kẹt lại trong chiếc màn lặng phắc tiếng mùa đông
đêm nay
lại một đêm nữa
em không thể khêu đỏ một ngọn đèn